THÔI TA GIÃ PHỐ TÌM QUÊ,THỎNG TAY BUÔNG BỎ NHIÊU KHÊ LỤY PHIỀN.THÀ VỀ GỐI GIẤC CÔ MIÊN ,TIÊU DAO ĐÙA GIỠN CÕI MIỀN NGUYÊN SƠ!CÁM ƠN CÁC BẠN GHÉ THĂM VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

THƯƠNG MƯNG

THƠ XƯỚNG HỌA
Phan Tự Trí, Nguyễn Gia Khanh,Phương Hà,Thục Nguyên ,
Như Thu,Trương Ngọc Thạch,Liêu Đình Tự,Như Thị,
Trần Như Tùng,Thy Lệ Trang,Huy Phương,Phạm Duy Lương
THƯƠNG MƯNG
Chờ mãi nôn nao liệu có mừng ?
Biết rồi ta mãi thức cùng Mưng !
Đầu hôm khẽ gió bung nhè nhẹ
Rạng sáng sè mưa rớt ngập ngừng
Sắc nhuộm dạt dào câu sáo trúc
Hương mời da diết khúc cầm trăng
Thơ buồn sương thấm sầu đơn lạnh
Vẫn trọn đời hoa thắm Lộc Vừng.
Phan Tự Trí – 27/2/2017
BÀI HỌA
ƠI VỪNG!
Nhìn hoa nở thắm tủi hay mừng ?
Mộc mạc bên đường những chuỗi mưng (*)
Ngát tỏa mùi hương loang chẳng ngớt
Òa tuôn suối lệ chảy không ngừng
Xuân tàn đằm thắm khoe cùng liễu
Nắng tắt âm thầm cợt với trăng
Một kiếp đa đoan dường mỹ nữ
Cho trang quân tử gọi ơi vừng!
Nguyễn Gia Khanh
(*)Tên gọi khác của hoa lộc vừng
LỘC VỪNG
Hạ đến xôn xao nắng chúc mừng
Dịu dàng tha thướt những chùm mưng
Hương thơm dìu dịu bay theo gió
Sắc đỏ nồng nàn giỡn với trăng
Vòm lá ngời xanh, chim chóc đến
Khách du say đắm, bước chân ngừng
Tượng trưng sung túc và may mắn
Phong thủy vinh danh nhất giống vừng.
Phương Hà
(*) Tứ quý trong thực vật theo phong thủy là: 
sanh, tùng, sung, lộc ( lộc vừng= mưng )
CẦU XIN
Đêm cuối chờ mong, nén nỗi mừng
Muôn loài vẫn ẩn dưới bờ mưng
Côn trùng tấu nhạc chừng không dứt
Ếch nhái hoà âm chẳng thấy ngừng
Ồ nhỉ, phải chăng vầng ánh nguyệt ?
Ô hay, đã rõ mặt nàng Trăng
Hỏi ai biết cả trong trời đất
Xin chỉ dùm tôi đóa lộc vừng
Thục Nguyên
NGẮM HOA VỪNG
Đong đưa trước ngõ thật vui mừng!
Thơm ngát hương nồng hẹn đón mưng
Lá nõn nhành mơn mời khách ngắm
Lòng say dạ rối níu tâm ngừng
Sao đêm lấp lánh trêu chùm nụ
Gió thoảng rì rào nép bóng trăng
Tựa thể hồn ai dường trẻ lại
Nào quên buổi ấy ngắm hoa vừng.
Như Thu
LỘC VỪNG
Dạo bước quanh hồ, bỗng thấy mừng
Ô kìa, lơ lửng những hàng mưng
Hương bay thoang thoảng không hề ngớt
Khách ngắm say mê chẳng muốn ngừng
Trăm dải buông mành hong ngọn gió
Ngàn hoa rung cánh hứng vầng trăng
Chiều thu dịu mát, lòng thơ thới
Lộc phúc* đâu xa, đó chính vừng
Trương Ngọc Thạch
2/27/2017
(* ) Nhiều người tin rằng hoa Lộc Vừng mang lại phúc lộc.
TIN MỪNG
Năm nay báo hiệu có tin mừng
Rạo rực thì thầm với bậu Mưng
Xuân đáo hoa khai hoài thắm đượm
Niên lai lộc tụ mãi không ngừng
Hài hòa cảnh sắc ngời trong dạ
Ngào ngạt hương tình lộng dưới trăng
Lạc thất nghi gia bừng khí thế
Vui thay hỷ sự bởi bồn vừng.
Liêu Đình Tự
MƯNG LÊN PHỐ
Họa Đảo Vận-4 vần”
Nở giữa mênh mông ấy lộc vừng
Loài hoa dân dã lại tưng bừng
Nụ đơm một dải treo liên tiếp
Cánh kết từng dây thả chẳng ngừng
Tiếc cảnh nông phu cày giữa ruộng
Thương tình mục tử giỡn bên mưng
Một thời yên ả nơi quê cũ
Lên phố chán chê điệu nhạc mừng
Như Thị
.       BÊN CHÙM MƯNG
Trước cửa nhà nàng một bóng mưng
Thấy người thân viếng vạn vui mừng.
Lá xanh run rẩy đua gây nhộn
Tua thắm đung đưa muốn chẳng ngừng.
Hoa nở hồng tươi môi thiếu nữ
Nự tròn xanh dịu ánh liềm trăng.
Mi ni tràng pháo trao bao ý
Tặng Lộc thân thương với cả Vừng.
Trần Như Tùng
TRONG MƠ...
Chỉ gặp trong mơ cũng đủ mừng
Dịu dàng sắc đỏ mấy chùm mưng
Mành buông...lữ  khách nhìn không nói
Nụ hé...thi nhân họa chẳng ngừng
Lá mỏng đong đưa ...chiều cợt gió
Hương nồng thoang thoảng ,,,bóng đùa trăng
Tên hoa gợi nhớ thời xa lắm
Thy Lệ Trang
" Hãy mở cửa ra... hỡi hạt vừng !" *
*Câu thần chú trong chuyện cổ tích Alibaba 
và bốn mươi tên cướp.
TÊN EM CHA MẸ ĐẶT
Bạn bè quen gọi: “Mưng ơi Mưng!”
Mới gặp chưa quen đã thấy mừng
Miệng  nhoẻn cười tươi khoe sắc đỏ
Mắt nhìn lóng lánh tựa vầng trăng
Hạ về xõa tóc như nàng liễu
Chờ gió đưa hương khẽ ngập ngừng
Quân tử dùng giằng thôi chẳng dấu
Tên em cha mẹ đặt là Vừng.
Huy Phương

Chim buồn giỡn bóng lặng cành mưng
Lá vẫy, cành chao, gió ngập ngừng
Bóng đổ , cành xuê ,mờ ngõ xóm
Hoa bừng chuỗi thẩm, não vầng dương
Thương người mỗi sáng dồn lưng mỏi
Giận lũ từng đêm nổi sáo mừng
Khéo nỗi bao lòng mơ lộc ấm
Ngồi trông tán rã lạnh thân vừng
28 - 2 – 2017-Phạm Duy Lương
CẢM ƠN
“Tự Họa”
Hồi hộp! giờ đây thiệt quá mừng:
Nửa vòng trái đất cũng thương Mưng !
E-Mail mới coming* liền sang tới
Facebook vừa share* vội kíp ngừng
Bài họa người yêu reo ngọn gió
Vần thơ bạn mến rưới vầng trăng
Cảm ơn đời thắm dòng nhân ái
Ấm áp tháng ba chuyện của Vừng.
Phan Tự Trí – 01/3/2017
* coming,  share: đến, chia sẻ

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

BÌNH THẢN


THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị,MC 3Kn.Phạm Duy Lương,Phan Tự Trí,
Nguyễn Gia Khanh,Liêu Đình Tự,Sông Thu,Thy Lệ Trang,
Thanh Hòa,NS-Canada,Trương Ngọc Thạch, Trần Như Tùng,
Hoành Trần,Huy Phương,Thủy Lâm Synh,
Minh Thúy,Trịnh Cơ,Hồng Phượng,
BÌNH THẢN
“NĐT- BÁT ÂM”
Cầm giêng cám cảnh nụ mai tàn
Để thấy quanh mình nỗi hợp tan
Lại tưởng màu tươi chìa giữa quán
Nào hay nhụy héo rã bên đàng
Trồng cây ái ngữ đừng rao giảng
Dưỡng đóa từ tâm chẳng luận bàn
Gặp gỡ, chia lìa không hốt hoảng
Nên bình tĩnh lội nẻo trần gian
Như Thị
BÀI HỌA
THẢN NHIÊN
“ NĐT- BÁT VỸ ĐỒNG ÂM”

Tết muộn cành mai phải rã tàn
Trong đời hết hợp sẽ lìa tan
Dù cho chọn kỹ từ trong quán
Hoặc lấy tìm sơ ở giữa đàng
Nhận thấy cần suy lời nghĩa giảng
Thì thôi khỏi nghĩ tiếng đang bàn
Rời nhau cũng được làm chi hoảng
Hãy chọn yên bình bởi thế gian
MC 3kn
TIẾNG HÁT RA GIÊNG
“NĐT-BÁT ÂM”
Tiết đã ngoài giêng, nụ thể tàn
Cho mầm mới trổ, nhụy chiều tan
Sai chùm quả ngọt hồng bên tán
Tỏa những cành xanh mát vệ đàng
Đã tạnh tầng cao làn tuyết cản
Càng tươi khóm nhỏ hội xuân bàn
Cùng chung nhịp bước miền thanh thản
Tỏ nghĩa tương đồng, rạng thế gian
Phạm Duy Lương
GIỮ CHO ĐỜI 
“NĐT- BÁT ÂM”

Đẹp mấy rồi hoa cũng phải tàn
Coi mà lọ vỡ với bình tan
Giờ đây, lặng cả vang đàn khán
Buổi nãy, còn đâu rợp đuốc đàng
Luật xóm vừa xong là bở cỗ
Lề vua chẳng được vẫn vui bàn
Chờ khi mãn cuộc xin đừng nản
Đặng giữ cho đời khỏi dối gian. 
Phan Tự Trí – 25-2-2017
XUÂN TÀN
Ngũ độ thanh , bát vĩ đồng vận
Chửa thắm mà xuân đã vội tàn
Bên đình trống hội cũng vừa tan
Sầu thi lỡ mộng vùi thư án
Cố hữu đành chân trải dặm đàng
Đắng nỗi lòng xưa ngùi rượu lảng
Đau mùa bướm cũ chạnh tình gian
Ngày mai hỏi biết tìm đâu bạn ?
Chuyện ấy… còn chi nữa để bàn!
Nguyễn Gia Khanh
CÁNH HOA TÀN
“NĐT- BÁT ÂM”
Nở muộn đài hoa cánh rã tàn
Trơ cành rụng phấn cõi đời tan
Phong trần hớt hả đành cô phận
Lối mộng đìu hiu cảnh lỡ đàng
Vỡ buổi còn đâu người kết bạn
Nhòa hương khó dịp kẻ chung bàn
Nhân tình cợt nhả âu sầu thán
Ngẫm tủi bao điều miệng thế gian.
Liêu Đình Tự
CHIỀU BUỒN
Ngũ độ thanh- Bát vĩ đồng âm”
Ráng đỏ chiều hôm đã lụi tàn
Đàn chim rũ rượi phút lìa tan
Trời lam ẩn hiện quầng mây sáng
Sắc thẫm vùi chôn cảnh địa đàng
Ủ rũ ta ngồi mong ngóng bạn
Vô tình rượu đổ tóe tung bàn
Trăng nhìn lặng lẽ tuồng bi thán
Nỗi lụy triền miên của thế gian
Sông Thu
THĂM BẠN
Phù dung mới nở vội mau tàn
Tưởng nghĩ còn ai nhặt cánh tan
Chậm rãi chiều rơi trời trở nắng
Lơ là nẻo lạc khách xa đàng
Chiều hôm gặp gỡ, từng ca thán
Sáng tảng hàn huyên mãi luận bàn
Vội vã ngày trôi vèo, gió thoảng
Nên đừng phí phạm quỹ thời gian!
Thanh Hoà
TÂM KHÚC
NĐT- BÁT ÂM
Chẳng đợi ngày vui cũng chóng tàn
Em về nguyệt vỡ, khối tình tan
Trăng sầu ngõ vắng đêm rời bạn
Biển khổ đường xa bóng lạc đàng
Đã hiểu thuyền neo dòng nước cạn
Còn hay phận trói cảnh đời gian
Tâm lành, phủi sạch bao hờn oán
Cúi mặt, làm thinh miễn phải bàn. !
Thy Lệ Trang
TẠM SỐNG
NĐT - BÁT ÂM
Trời mây ảm đạm giữa thu tàn
Cố quận  xa vời đã n
tan
Giữa cảnh hoàng hôn dừng tạm quán
Bên dòng suối nhỏ
 trên đàng
Mơ màng n
ghĩ đến nhiều câu giảng
ng lự hình dung lắm vở bàn
Kh
ốn ni mầm gai đừng triển hạn
Trần ai kết hợp chuỗi thời gian.
Trịnh Cơ (Paris)-27/02/2017
BIỂN LẶNG
AN NHIÊN
NĐT - BÁT ÂM
Người ơi chớ nệ tuổi xuân tàn
Ấp ủ mần chi lại cũng tan
Bạn hữu đùa vui nơi tửu quán
Thân bằng gặp gỡ chốn thư đàng
Tình xưa trọng quý đừng quên lãng
Tánh cũ thành tâm liệu giải bàn
Tĩnh lặng lo gì ai cấm cản
Nhàn cư hoàn nghiệp bởi thời gian !
HỒNG PHƯỢNG
“BÁT ÂM”
Mùa xuân cúc thắm đã phai tàn
Mấy nụ hoa vàng chợt vỡ tan
Vẫn tưởng hôm nào ta hẹn quán
Thử mơ ngày ấy bạn chung đàng
Đường xa vững dạ nên đừng chán
Ngõ vắn bền tâm để liệu bàn
Biển lặng chiều hôm thường sóng vãng
Cũng đành theo kịp với thời gian !
NS-CANADA
ĐỔI THAY
“BÁT ÂM”
Nhành mai Tết đẹp tới ngày tàn
Hợp đã qua rồi ắt đến tan
Mới đó hoa vàng tươi sạp quán
Mà nay cánh úa héo lề đàng
Bút nghiên bạn hữu, tha hồ tán
Gươm giáo quần hùng, hạn chế bàn
Tốt xấu cách chi, sau cũng cạn
Đổi thay, sớm muộn với thời gian
Trương Ngọc Thạch
2/26/2017
THANH THẢN
Bài thơ họa vội lúc đêm tàn
Trầm bổng trông trời sương sớm tan
Mở máy mở meo tay bắt nhịp
Gủi câu gửi chữ sóng lên đàng
Mì tôm nóng hổi làm êm bụng
Trà búp lừng thơm tỏa ngát bàn.
Thanh thản nhâm nhi nhờ Lãm Nguyệt
Đăng vào trang oép tặng nhân gian.

Đăng vào trang oép tặng nhân gian
Hay dở cần chi hãy miễn bàn.
Bác Thiện ôm Nhân mời tọa sảnh
Thằng Tham cõng Hận đuổi ra đàng.
Ngủ ngon ăn tốt tiền hưu gọn
Xướng tốt họa ngon mộng mị tan.
Phật ở trong tâm, tâm có Phật
Trọc đầu thanh thản đến duyên tàn .
Trần Như Tùng
CƠM TRƯỚC KẺNG
Hoa đẹp mà sao đã vội tàn,
Như tình đang thắm đã lìa tan.
Chút duyên mới bén từ bên ngõ,
Tròn phận nên đôi lỡ giữa đàng
Danh nghĩa không ngay đâu phải luận..
Lễ nghi chẳng chính khó mà bàn,
Được lòng cha mẹ đau con trẻ,
Sống phải tùy nghi giữa thế gian.
Hoành Trần
25/2/17
BAO GIỜ HẾT NỢ
Kiếp hoa là thế nở rổi tàn
Còn kiếp con người hợp để tan
Gái đẹp chân dài xiêu đổ quán
Trai thanh tay kiếm quyết lên đàng
Lấy chi đặt mốc cho nền tảng
Nỏ biết mô tê cũng lãm bàn
Phía trước mịt mù như dĩ vãng
Bao giờ trút hết nợ dương gian?
26/2/2017
Huy Phương
LUẬT TỰ NHIÊN
Cái luật thiên nhiên ắt nở tàn
Hồng hoang tự thuở hợp rồi tan
Hoa buồn bẽn lẽn rơi bên suối
Nguyệt lặn cheo leo úa giữa đàng
Muốn níu thời gian mà chẳng được
Đành buông bóng thỏ cớ chi bàn
Phù sinh một kiếp cầu an tịnh
Khúc mắc chi nhiều chuyện thế gian
Thủy Lâm Synh-Feb. 26-2017
VÔ THƯỜNG
Bát Vỹ Đồng Âm”
Nhìn vào chậu Cúc đã phai tàn
Chợt cảm bâng khuâng cảnh vỡ tan
Lúc mới xinh tươi chưng chợ quán
Khi vừa héo úa bỏ ngoài đàng
Suy tư Phật Pháp sâu lời giảng
Ngẫm nghĩ Kinh Văn rộng ý bàn
Lắng đọng tâm tư không tiếc hoảng
Vô thường vạn vật cõi dương gian
Minh Thúy -2/2017

THƠ YẾT HẬU

Như Thị,Thích Tín Thuận,Nhã My,
Phan Tự Trí,Như Thu,Trần Như Tùng,
NS - Canada,Trịnh Cơ,Trương Ngọc Thạch,
Sông Thu,Thục Nguyên,Kim Oanh,Thy Lệ Trang,
Thanh Hòa,Hồng Phượng

CÔ TỊCH!
“Yết Hậu”
Còn ước gặp nhau giữa chốn này
Giang hồ
tước giọt rượu trao tay
Hớp sầu sưởi ấm đời cô lữ
Say!
Rét buốt đang chằm ngọn gió đông
Mưa gieo tê tái táp đau lòng
Đâu tia nắng ấm hong tình cũ
Mong!
Rã rượi trèo lên giấc mộng đầu
Chen bờ ký ức ngỡ còn nhau
Nào hay giải cấu leo đôi ngả
Đau!
 Như Thị
BÀI HỌA
TỰ ĐÁP
Phiền ưu hỷ lạc cũng nơi này
Mở trọn tâm hồn dễ mấy tay
Cứ mãi chìm trôi cùng khổ muộn
Say!
Mây chiều ảm đạm tiết vào đông
Giá lạnh về theo cảm nỗi lòng
Những đợi xuân nồng cho sắc tỏa
Mong!
Dù cho lục thủ với tam đầu
Cũng chẳng đem hồn kết lại nhau
Nghiệp đến thì thôi tàn cửa ngõ
Đau!
23.02.2017
Thích Tín Thuận
***
BẠN
Đã đến trần gian cuộc sống này
Buồn vui thân ái hẹn cầm tay
Cùng nhau ngất ngưỡng chung bầu rượu
SAY !
THƯƠNG
Không màng xuân hạ lẫn thu đông
Tình thắm trao nhau vẹn một lòng
Ngày nhớ đêm chờ tha thiết mộng
MONG !
XA
Biển cả âm u sóng bạc đầu
Người đi nẻo  ấy  có tìm nhau?
Gối chăn  ảo giác còn hương tóc
ĐAU!
N
My
***
HỎI
Người ơi ta muốn hỏi câu này:
Hảo hán… bây giờ được mấy tay ?
Mấy mặt mấy gan cay rượu lắm?
Say!
MONG
Theo mùa tiết khí mới đầu đông
Mà gió mà mưa xối xát lòng
Xa vắng người đi đường thấm lạnh
Mong!
ĐAU
Bóng dâu đã xế ngả ngang đầu
Ngẫu nhĩ mong hoài tưởng gặp nhau
Lên ngựa chia bào nay vạn nẻo
 
Đau!
Phan Tự Trí – 24-2-2017
***
NGÁN NGẨM!
“Yết Hậu”
Ô hay sao vẫn đến nơi này?
Trăn trở đêm trường bấm đốt tay
Danh lợi đam mê hồn trĩu nặng
Say!
Chôn niềm cay đắng suốt mùa đông
Mơ chốn phù du vật vã lòng
Cõi tạm ta bà thôi tiếc nuối
Mong!
Khó quên phiền muộn thủa ban đầu
Se sắt thâm tình lại dỗi nhau?
Một gánh buồn tênh nhìn ngán ngẩm
Đau!
Như Thu 
***
ĐIỀU MUỐN NÓI
Muốn nói từ lâu ý nghĩ này
Thơ đưa tôi bạn tới chung tay.
Qua meo nâng chén ta đồng ẩm
SAY !
Dễ đã qua rồi mấy rét đông
Thơ đem hơi ấm sưởi đôi lòng
Xa vời thật khó cầm tay được
MONG !
Đọc lại bài thơ họa dịp đầu
"Ngày mai tôi chết” ngỏ cùng nhau
Mình chui vào mộ tìm vui họa
ĐAU ! 
Cho đến hôm nay vẫn sống tươi
Vẫn cùng xướng họa vẫn câu cười
Gửi về Văn Quỹ tình quê Tổ
MƯỜI !
Trần Như Tùng
***
ĐIỆU BUỒN
Tìm đâu kỷ niệm ở nơi này
Có nhớ chăng em thuở nắm tay
Âu yếm mơ màng ta dạo bước
Say !
Mùa thu chưa hết đã sầu đông
Nhìn lá vàng rơi thấy chạnh lòng
Lẫn khuất trời xa thành phố cũ
Mong!
Ôi! sao hình ảnh chuyện ban đầu
Ngày ấy người ơi có nhớ nhau
Xao xuyến tâm tư lòng quặn héo
Đau !
Trịnh Cơ (Paris)
25/02/2017
***
CAY-MAY-SAY-BAY
Trong ngoài một tháng đến hôm nay
Tiễn biệt, phân ưu tới lúc này
Mới thoáng ngó qua đà 6 bác
CAY 
Từ đầu năm mới tới hôm nay
Họp bạn phương xa đến lúc này
Đếm tới đếm lui vừa đủ 4
MAY 
Bao năm tháng nữa kể từ nay
Còn được thấy nhau thế giới này
Chia sẻ buồn vui cùng bạn cũ
SAY 
Bạn ơi, nhớ kỹ cuối năm nay
Hội ngộ Cali của lớp này
Hãy cố về đây tham dự nhé
BAY
Trương Ngọc Thạch-Feb. 24, 2017
***
VỀ ĐÂY
Giả từ nghịch cảnh đến nơi này
Xây dựng tương lai nám rát  tay
Mãi miết đi hoài không thấy mệt
SAY!
Gió lạnh đường băng lúc tuyết đông
Sương mù giăng lối chẳng nao lòng
Mơ màng lối rẽ nơi quê cũ
MONG
Tan rồi tình đẹp lúc ban đầu!
Nhắc nhở làm chi lại nhớ nhau
Thắt thẻo tim côi đời viễn xứ
ĐAU!
NS-CANADA
***
BUỒN VUI
Chia tay dạo ấy đến hôm nay
Vắng bóng anh ngồi chiếc ghế này
Mỗi sớm Thu về nhìn lá rụng
Bay
Mưa hoài rả rích mùa Xuân nay
Giá lạnh co ro khổ thế này
Di chuyển nhiều nơi vùng bão lụt
Cay
Anh hẹn cùng em gặp tối nay
Trăng Sao soi sáng mối tình này
Thì thầm mơ ước lời êm ái
Say
Họp mặt bạn bè được dịp nay
Mừng vui hội ngộ phút giây này
Quý nhau bạn hữu tình bền vững
May
Minh Thúy
***
BẼ BÀNG
Đã chẳng nợ duyên ở kiếp này
Sao còn trơ trẽn nắm bàn tay
Dùng dằng níu kéo trong mê muội
Say !
Xuân, hạ, thu rồi lại đến đông
Ra vào thờ thẫn đớn đau lòng
Lá rơi trước ngõ ngờ chân bước
Mong !
Rượu ngấm vào tim, nhói buốt đầu
Ngày nào thân ái rót mời nhau
Giờ đây độc ẩm ta và bóng
Đau !
Sông Thu
***
NHỚ XƯA
Vẫn biết không duyên nợ cõi này
Vẫn không đành đoạn phải chia tay
Vẫn còn đắm đuối yêu tha thiết
Say
Đang giữa thu vàng chửa phải đông
Vì sao ta thấy lạnh trong lòng ?
Một mình một bóng, buồn da diết
Mong
Nhớ lắm tình yêu những bước đầu
Dễ nào hy vọng được gần nhau ?
Hai người hai ngả, xa biền biệt
Đau
Thục Nguyên
***
BIỆT LY
Thuyền trôi lạc bến đến nơi này
Bèo dạt thân tàn trắng cả tay
Mê mải thực hư  trong ảo mộng
Say!
Lạnh lùng gió rít suốt mùa đông
Chẳng thấm vào đâu giá buốt  lòng
Mòn mỏi bên song người trở bước
Mong!
Chuyến tàu năm cũ đã quay đầu
Sạt lỡ bến rồi lạc mất nhau
Vạn lý trùng khơi đành cách biệt
Đau!
Kim Oanh
***
CHIA XA...
Dẫu chẳng cùng chung trọn kiếp này
Vẫn thèm hơi ấm một vòng tay
Quỳnh tương chưa cạn, môi đà thắm
SAY !
Đêm dài...thao thức suốt mùa đông
Ngày tháng phôi pha chợt tủi lòng
Cánh nhạn chập chùng nơi biển vắng
MONG !
Làm sao tìm lại phút ban đầu?
Dù cuối bến đời vẫn nhớ nhau
Chia cách ngàn năm vầng nhật nguyệt
ĐAU !
Thy Lệ Trang
***
NGƯỜI XƯA
Bạn cũ bao năm hội nẻo này
Tưởng chừng mơ ngủ,nắm đôi tay
Uống cho bình cạn còn trơ đáy
SAY
Chờ mãi người sang,hết tiết đông
Xua đi héo úa,xác xơ lòng
Lùa trôi tuyết trắng,tan băng giá
MONG
Mộng đẹp ngày xưa thủa bắt đầu
Tình yêu, xa cách,chẳng cùng nhau...
Nay dù gặp gỡ,tơ khôn chắp
Đau
Thanh Hòa
***
H ỌP M ẶT
Bao lâu mới có được hôm nay
Bạn hữu bên nhau giây phút nầy
Chén một, chén hai, nhiều chén nữa
SAY
Chân tay rêm nhức cả tuần nay
Ngã té lăn cù ở chỗ nầy
Chẳng nứt sọ và chưa nằm viện
MAY
Miền Trung cực khổ từ xưa nay
Bão tố thường xuyên ghé xứ nầy
Lụt lội cuốn phăng đi tất cả
CAY
Ngày Thầy - Cô tổ chức năm nay
Bán cầu hai nửa khép lại nầy
Hội về đông đủ, nhanh gọn nhất
BAY
HỒNG PHƯỢNG