THÔI TA GIÃ PHỐ TÌM QUÊ,THỎNG TAY BUÔNG BỎ NHIÊU KHÊ LỤY PHIỀN.THÀ VỀ GỐI GIẤC CÔ MIÊN ,TIÊU DAO ĐÙA GIỠN CÕI MIỀN NGUYÊN SƠ!CÁM ƠN CÁC BẠN GHÉ THĂM VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

ÂN TÌNH XƯỚNG HỌA



THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị,Huy Khôi “2”,Trịnh Cơ, Mai Lộc,Nhật Hồng,Thanh Mai,
Phan Tự Trí,Hương Thềm Mây,Phương Hoa, Lý Đức Quỳnh,
Minh Thúy,NS-Canada,Trần Như Tùng,Sông Thu,Đ\ỗ Chiêu Đức,
Như Thu,Thanh Hòa,Phạm Duy Lương,Cao Mỵ Nhân,Thanh Trương,
Song Quang,Hải Rừng,Minh Hồ,Thanh Khang,Bảo Trâm,

ÂN TÌNH XƯỚNG HỌA
Phải vào chửa bệnh ở nhà thương
Ngắc ngoải nằm đây đếm đoạn trường
Cũng bởi biên đình nhiều ý tưởng
Nên chừ thể chất lắm tai ương
Mơ thời nâng bút hầu huynh trưởng
Nhớ  buổi chuốt vần phụng tỷ nương
Ký ức còn  ghim tình họa xướng
Cảm câu giúp đỡ giữa vô thường
Như Thị-LĐM
Viết ở BVTW 2 Huế
BÀI HỌA
TÂM Ý
Tâm ý chân thành,...động cảm thương
Quên đi sầu muộn nẫu đêm trường!
Nhân tình đã  giữ lòng nhân ái
Thế sự màng chi chuyện ẩm ương?!
Tửu sếnh men trăng nồng ý Đệ
Thi đằm bút ngọc đẹp lời Nương!
Cầu mong Phật độ huynh mau khỏe
Sinh lão,...tự nhiên vượt lẽ thường!
20-6-2018- Nguyễn Huy Khôi
MONG SỚM YÊN LÀNH
Nghe lời bạn kể thấy mà thương
Có khác chi đâu chuyện chiến trường
Cống hiến thân trai vì đất nước
Quên đi họa phúc tại trung ương
Dân tình chán nản trong cuộc sống
Đời sống đọa đày giữa ruộng nương..
Cố gắng...! Tuổi già cần bảo trọng
Cầu mong sức khỏe sớm bình thường !
TRỊNH CƠ  Paris, 22/06/2018
PHẬN NGƯỜI
Ngắn ngủi đời người nghĩ xót thương,
Có khi trằn trọc suốt canh trường.
Diễm kiều mấy chốc hoa tươi thắm,
Tàn tạ từng ngày quả ối ương.
Vất vưởng bao người không chỗ trú,
Già nua nhiều kẻ chẳng nơi nương.
Mỗi lần đau khổ , tôi nhìn xuống,
Để thấy sáng nay đẹp lạ thường !
Mailoc-Cali 6-20-2018
VÔ CỰC NHƯ CHÂN…
Ngồi đọc bài thơ thấy mến thương,
Buồn theo khoắc khoải giữa đêm trường.
Nhân tình thế thái cuồng cuồng loạn,
Sinh tử cuộc trần dở dở ương !
Bút mực luyến lưu vần điệu cảm,
Bài thơ chan chứa ý tình nương !
Phong hoa tuyết nguyệt đều hư ảnh…
Vô cực như chân mới lẽ thường !
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
VUI BUỒN XƯỚNG HỌA
Thương ai Bệnh Viện nén đau thương
Nóng hạ học sinh nghỉ đến trường
Cờ quạt băng rôn đầy góc phố
Hàng rào biểu ngữ rộn trung ương
Chiêm bao bằng hữu ba mùa rẫy
Giấc mộng anh em bốn biển nương
Huynh đệ buồn tình câu xướng họa
Kho tàng chữ nghĩa rộng phi thường
Thanh Mai
MONG
Vắng bóng, bao người gửi mến thương
Mong Anh sức khỏe được miên trường
Cho đầu khỏi nghĩ điều vơ vẩn
Để bút đừng ghi chuyện ẩm ương
Vẫn nhớ vườn thơ cùng trác nguyệt
Càng yêu bạn hữu với hiền nương
Vừa qua dẫu lạm nhiều mưa gió
Thì khối tình chung cứ lạc thường.
Phan Tự Trí
MONG HUYNH CHÓNG LÀNH
Nghe lời huynh kể dạ thầm thương
Lão bệnh thân già luống khổ trường
Ươc nguyện cho ngày luôn đẹp thắm
Cầu mong được khỏe khỏi buồn ương
Trăng nồng Lãm Nguyệt vui tình gửi
Ý thắm Thi đàn thỏa ý nương
Kính Phật hồng ân gia hộ giúp
Mau lành chóng khỏi sống an thường.
Hương Thềm Mây-GM.Nguyễn Đình Diệm
ÂN TÌNH XƯỚNG HOẠ
Gửi đến thi huynh sự kính thương
“Bất an long thể” lại can trường
Bút vung lai láng câu bằng hữu
Thơ phóng sẻ chia chuyện yếu ương
Lực chẳng tòng tâm tâm cứ vững
Bụng không nghe dạ dạ càng nương
Sau mưa xin nhớ trời tươi sáng
Bỉ cực thái lai chuyện vẫn thường
Phương Hoa -06/20/2018
SƯƠNG KHÓI MIỀN XA
Phối sắc tiêu điều vẽ nhớ thương
Trăng khuya nhòa nhạt lịm canh trường
Mơ hồ họa nét tranh trừu tượng
Huyễn hoặc pha màu cọ ẩm ương
Xó lạnh co ro nhàu xác gửi
Phương sầu rún rẩy đuối hồn nương
Mù giăng rụng xuống sâu bờ vực
Đỉnh núi chon von đến lạ thường
Lý Đức Quỳnh
NHỮNG MONG . . .
Thấy bà lận đận dạ thầm thương
Chăm bệnh ...đón đưa trẻ tới trường.
Yêu quý ông chồng thơ lắm tưởng
Trông chừng bầy cháu tuổi nhiều ương.
Người thân lăn lóc, nguồn dinh dưỡng
Thuốc đắng tận tình, gốc tựa nương.
Vất vả cả nhà ... cần gắng gượng
Những mong hôm sớm lại như thường .
Trần Như Tùng
MAY MÀ CÓ THƠ
Tuổi hạc thân gầy lắm tủi thương
Quầng thâm mất ngủ suốt đêm trường
Thiền tâm mỗi giấc sâu tim dưỡng
Thuốc bệnh bao ngày thấm ruột ương
Đắm sáng mây vờn qua mẫu tượng
Say chiều nắng thả tới đồi nương
Ru đời kẻ sĩ hồn thơ vướng
Nhặt mảnh cô liêu giữa sắc thường
Minh Thuý -Tháng 6-2018
TRỞ LẠI VƯỜN THƠ
Lại vừa một kẻ viếng nhà thương
Nhức mỏi rêm đau chắc sự thường
Thuở ấy tùng chinh vì lý tưởng
Bây giờ thấm thía bởi oan ương
Lời thơ ẩn chứa ngàn âm hưởng
Tiếng hát chan hòa vạn rẩy nương
Thi họa mời nhau thì cứ xướng
Vườn trăng khúc nhạc vọng đêm trường !
NS-CANADA
LÃO VÀ THƠ
Cõi đời tục lụy ngẫm mà thương
Sinh lão buồn vui cuộc hí trường
Tuổi trẻ niềm tin còn chất ngất
Ngày xanh hy vọng cứ gieo ương
Tâm già, trí quẫn hoài vương vấn
Gốc cỗi, cành khô phải dựa nương
May có nàng thơ luôn gắn bó
Tình yêu thi phú vẫn như thường.
Sông Thu
BẠCH Y TÚ SĨ
Xướng họa ân tình tỏ mến thương,
Sinh ly lão bệnh đoạn sầu trường.
Chắc chiu bát cú hoài vương vấn,
Nắn nót năm vần mãi ưởng ương.
Trót gá nghĩa thơ đành ép xác,
Cam vì phận mọt mặc nghèo nương.
Cho hay thi phú theo hàn sĩ,
Bạch diện thư sinh ấy lẽ thường !
Đỗ Chiêu Đức 
CHIA SẺ NIỀM VUI
Chợt hiểu quanh mình lắm bạn thương
Thì thôi nghĩ ngợi suốt canh trường
Còn hay cuối nẻo tình thân thiện
Chẳng ngại trên đời chuyện dở ương
Quạnh quẽ đèn khuya hoà mực chép
Êm đềm trăng tỏ dệt dòng nương
Xua tan phiền não hồn phơi phới
Chia sẻ niềm vui đến cõi thường.
Như Thu
CHÚC BẠN MAU LÀNH
Lại bệnh nữa rồi,dạ thấy thương
Tuổi già yếu,khỏe khó bình thường
Thanh niên thuở đó đâu cần tựa?
Lão hạc bây chừ cũng phải nương!
Đức vững xây lo chi mệnh đoản
Phúc chăm đắp ắt hẳn tài trường
Yên tâm tĩnh dưỡng qua tai họa
Ráng đợi dăm ngày thoát nghiệt ương  !
Chúc huynh Lê Đăng Mành chóng tai qua nạn khỏi
Thanh Hoà- Canada
CỘI TRÚC GIÀ
Cội trúc hoe màu nỗi nhớ thương
Từng cơn tuyết đổ buốt canh trường
Giầm trong bão tố gìn thanh bạch
Trải giữa cơ hàn chuốc ẩm ương
Mộng cảnh thanh bình xây cuộc sống
Trồng tâm tự tại giữ luân thường
Nao lòng tạo hóa đà xui cảnh
Bến đục chen cành buổi tạm nương
22
-6 - 2018-Phạm Duy Lương
VẤN AN LÊ ĐẠI HUYNH
Trộm nghĩ thi huynh vốn xót thương
Đường mây thân hạc vượt miên trường
Rời xa dấu lửa nên xao xuyến
Lại gặp hồn thơ khiến ủ ương
Đất cũ lúc này hao điền sản
Quê xưa thủa ấy đẹp gia nương
Cao niên thì vẫn sầu nhân thế
Nhật nguyệt xuân thu có khác thường ...
Hawthorne. 21 - 6 - 2018
CAO MỴ NHÂN
PHẢI VÀO BỆNH VIỆN
Phải vào bệnh viện, thật là thương
Dai dẳng đôi khi cả tháng trường
Bệnh tật kéo dài, thân dở dở
Tâm tư kìm hãm, trí ương ương
Thèm ly tửu hậu cùng bô lão
Khát cốc trả dư với quý nương
Mong họa câu thơ vui bạn hữu
Cho đời vang dội khúc nghê thường
Thanh Trương
GỬI LÊ HUYNH
Nằm viện,...buồn tênh...bộn nhớ thương
Từng giây ngồi đếm mõm canh trường !
Phải đâu thân trước mê phàm sức,
Mà để lão giờ "dở chứng" ương !
Rượu dẫu biếng khuây tình Quý Hữu,
Thơ còn sâu nặng nghĩa Hiền Nương !
Hồn đằm ký ức...bao ân trọng...
Cao sáng lòng nhân thấu lẽ thường !
Nguyễn Huy Khôi
Chút tình chúc bạn mau lành bệnh
Riêng chúc bạn LĐM mau hết bệnh
Nguyệt lãm vắng rồi ,cảm mến thương
Tôi đây thiếu bạn,xót can trường
Nghĩ tình thi phú:mong người khoẻ
Nhớ nghĩa vườn thơ :thiếu kẻ ương
Vui vẻ gieo vần cùng đệ muội
Say sưa chấp bút với Huynh nương
Thân già bệnh hoạn đâu lường trước
Kính chúc hiền Lê thoát lẽ thường
songquang
CHÚC SỨC KHỎE
Đời người ngẫm nghĩ lắm đau thương
Thi phú cùng vui vượt dặm trường
Chớ xót ân tình màn họa xướng
Quên buồn thế sự lãng ngang ương
Còn đây vạn nỗi niềm mơ tưởng
Vẫn đó nghìn trùng dấu tựa nương
Nằm viện mà lòng chưa tịnh dưởng
Chúc huynh sức khỏe chóng bình thường
Hải Rừng-22/6/2018
CHIA SẺ CÙNG ANH
Được tin anh bệnh vào nhà thương
Nay đã vượt qua đau đớn trường
Xuất viện trở về lo dưỡng sức
Nhập gia cố gắng thoát cơn ương
Minh-Hồ chia sẻ lời cầu nguyện
Như Thị chóng mau bình phục, nương
Tuổi tác cao niên nên bảo trọng
Thân tâm an lạc mãi bình thường
Minh-Hồ-23.06.2018
CẦU MONG
Biết anh điều trị tại nhà thương,
Hễ bệnh thâm tâm nghĩ ngợi trường.
Lúc khỏe yêu thơ luôn xướng họa,
Đau nằm mệt lả khiến tâm ương.
Cầu thân hết bệnh điều mơ ước,
Chúc trí an lành cuốn vận nương.
Quấn quýt nàng thơ điều giải trí,
Mong anh sức khỏe chóng bình thường.
Thanh Khang-Toronto 23-6-2018
CHÚC LÊ HUYNH
Lo buồn lắm mối để vương thương,
Đêm ngủ mơ mơ suốt giấc trường.
Thế sự lòng vòng sao khó tưởng,
Đời người luẩn quẩn cũng phai ương.
Tâm kềm bối rối, đừng quay hướng,
Trí ủ chiêm Thiền, giữ đở nương.
Thân chúc Lê Huynh hòa sắc tướng
Rồi đây sức khỏe chóng bình thường.
Bảo Trâm-6/2018

ĐÁP HỌA CẢM NIỆM ÂN TÌNH
CẢM TẠ TÌNH THƠ
Đa tạ ân tình cảm mến thương
Đằm cơn nhức nhối vỗ đêm trường
Bao lời tha thiết vơi niềm khổ
Bấy chữ ân cần dịu nỗi ương
Chẳng những gởi quà cho đến cửa
Và hay trao vật tặng qua đường
Bệnh đang dằn vặt mà thanh thản
Bởi được khoan dung giữa bất thường.
Lê Đăng Mành

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

HUYẾT ÁP …THIỀN


THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị,Trần Ngộ, Phan Tự Trí,
HUYẾT ÁP …THIỀN
“Trắc bằng nhất vận”
Đã rõ thân già huyết áp cao
Thì gìn giữ miệng bớt tào lao
Biết rằng vào chợ hay lừa đảo
Thì hãy dưỡng hơi để thở phào
Chẳng phải chăn tâm nơi nhốn nháo
Mà còn buộc ý giữa lao xao
Là yên sống trọn đời giai lão
Thiền duyệt nơi đây chứ chỗ nào
Như Thị
BÀI HỌA
HUYÊT ÁP CAO
Về già huyết áp lại tăng cao
Tử bệnh hay là tại tử lao
Thuốc chửa uống vào chân lảo đảo
Cơm vừa xơi xuống thở phì phào
Mặc ai tranh lợi miền nhao nháo
Dẫu kẻ đua tài chốn xốn xao
Ta quyết tu thiền cho đẹp lão
Tịnh tâm là Bụt hỏi nơi nào ?
Trần Ngộ
MỚI HAY HỒI KẾT 
“Trắc bằng nhất vận”

Hai trăm xẹc bảy rứa là cao*
Sù sụ nhưng mà chẳng phải lao
Trích huyết thầy phê nào bố láo
Từ tâm mình giảm chuyện tầm phào
Cùng răn viết lách đừng ngông ngáo
Tự nhủ nguyện cầu chớ lãng xao
Ráng để răng còn nhai được cháo
Mới hay hồi kết ở nơi nào .
Phan Tự Trí
*huyết áp 200/70 là cao

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

Bài Hát “Dùi Chiêng”



“Giai thoại Văn Học Dân Gian Quảng Nam- Đà Nẵng”
                                                    Châu Thạch
Làng Dùi Chiêng là một làng nhỏ trước đây thuộc xã Quế Phước huyện  Quế Sơn, nay vẫn là xã Quế Phước nhưng thuộc huyện Nông Sơn. Tương truyền rằng làng Dùi Chiêng nằm ở thượng nguồn sông Thu Bồn, trước mặt là sông, sau lưng là núi. Vì núi có hình thù giống như cái dùi để đánh chiên nên người ta đặt tên làng là Dùi Chiêng.
Thuở ấy ở làng Bình Yên, nay  thuộc Đại Hòa huyện Đại Lộc có một người tên là Tư lên Dùi Chiêng để làm ăn. Tại Dùi Chiêng có một người giàu có, dân làng gọi là Bá Giảng. Bá Giảng thích thơ văn, hát hò. Một hôm trong cuộc vui Bá Giảng thách ông Tư hát Hò Khoan với các cô gái trong làng. Trong bài hát phải có mấy chữ “Dùi Chiêng”. Hát Hò Khoan là một điệu hát hò dân gian Quảng Nam- Đà Nẵng. Gọi là Hò Khoan vì sau mỗi câu hát thì thính giả đứng hay ngồi chung quanh đồng thanh hò phụ:”Hò khoan, hố khoan hợi là hò khoan”.
Được lời khích lệ  Ông Tư ứng khẩu hát ngay:
Tôi đây khách lạ xa đàng
Lên đây ông Bá bảo hát với các nàng ở làng Dùi Chiêng
Rạng ngày mai tôi đảo cảnh Bình yên
Các cô ở lại có chiêng không dùi
Về nhà, lòng ngại bùi ngùi
Các cô ở lại có dùi không chiêng
Trai anh hung nay gặp gái thuyền quyên
Có ta, có bạn, có chiêng, có dùi…
Bá Giảng và mọi người đều phục tài ông Tư. 
Đọc bài hò của ông Tư làng Bình Yên ta thấm thía ngay với sự đặc sắc của câu hò trong văn học dân gian. Câu hò của ông Tư ứng khẩu vừa mộc mạc vừa dí dỏm, dễ gây tiếng cười cho mọi người, lại bày tỏ sự quyến luyến  của mình với đất khách, sự thân thiên đầy hạnh phúc khi giao lưu cùng nhau “Có ta, có bạn, có chiêng, có dùi”. Câu thơ “Về nhà, lòng lại bùi ngùi/ các cô ở lại có dùi không chiêng” phải hiểu  là ông Tư muốn nói  khi ông về nhà thì lòng lại bùi ngùi nhớ các cô gái ở lại, bởi lúc đó ông có cái “dùi” mà không có cái “chiêng” của các cô. Từ đó chung ta hiểu rằng người dân quê có một trình độ hiểu thơ rất xâu xa, dầu câu hò có bí hiểm họ vẫn hiểu ra ngay cái ý tiềm ẩn trong câu hò ấy. Bởi vậy Truyện Kiều tuy là văn chương bác học mà được người nông dân thuộc lòng và tôn lên thơ thần dùng cho bói toán.
 Câu chuyện nầy tôi đọc được trong sách “Văn Học Dân Gian Quảng Nam- Đà Nẵng” tập 2 trang 188 của nhà nghiên cứu văn học Nguyễn văn Bổn tức nhà thơ Tần Hòai Dạ Vũ. Bài hát Hò Khoan đơn sơ và ngắn gọn của ông Tư làng Bình Yên – Đại Hòa – Đại Lộc  đem đến cho tôi một niềm vui bắt chợt đầy thú vị. Tuy là một niềm vui bắt chợt nhưng nó lại hình thành một tình yêu quê hương, yêu người Quảng Nam rất lớn trong tâm hồn tôi. Tôi xin gởi lời cảm ơn đến tác giả tập sách vì nó đã cho tôi, nhiều người như tôi và con cháu tôi nữa có cơ hội đi vào tâm hồn tuyệt đẹp của dân gian quê hương mình ./.
 Châu Thạch

NHỚ MẸ... NGÀY XƯA


THƠ XƯỚNG HỌA
PhanTựTrí &Thi Hữu

NHỚ MẸ... NGÀY XƯA
“Ngũ độ thanh”
Đâu còn củi bếp những ngày xưa
Lửa rạ mà cơm cũng chín vừa
Khói cuộn như là ... un muỗi tối
Canh trào quá thể... dột ngày mưa
Âm thầm mảnh vạc trầm mây vắng
Lầm lũi thân cò dạt nắng trưa
Đói khổ nguyên đời đau mẹ nữa
Thêm buồn lại nhớ ...những ngày xưa.
PhanTựTrí
BÀI HỌA
CHUYỆN THỦA XƯA
“Ngũ độ thanh”
Trí mãi vơi đầy chuyện thủa xưa
Nhiều đêm ngẫm lại nói sao vừa?
Thân già lắm buổi nào e cực
Dạ nẫu bao ngày chẳng thích mưa
Đẫm nước treo nồi đâu củi đượm
Thương người đói bụng dẫu giờ trưa
Mơ màng giấc điệp về thôn cũ
Mới rõ qua dần chuyện thủa xưa.
Như Thu
NGÀY XƯA CÓ MẸ
“Ngũ độ thanh”
Mơ màng tưởng nhớ những chiều xưa
Bé nhỏ nồi cơm dọn cũng vừa
Nặng chĩu đòn tre bờm cổ áo
To rềnh mướp đặm bõ ngày mưa
Bùn sương lội trải hồi mai sớm
Gió bão chùm che buổi xế trưa
Dẫu mẹ giờ  không còn tại thế
Hằng mong hưởng lại những chiều xưa
Thanh Hoà.
NHỚ MẸ XƯA
Khắc mãi ân tình bóng mẹ xưa
Sinh thành nghĩa nặng chứ đâu vừa
Bao mùa cắm cúi cùng sương gió
Vạn thuở âm thầm với bão mưa
Ruộng rẫy thân cò dầm quá buổi
Vườn rau bóng vạc dãi qua trưa
Chu toàn tổ ấm đời lầm lụi
Khắc mãi ân tình bóng mẹ xưa
Hương Thềm Mây-GM.Nguyễn Đình Diệm
MẸ DẠY LỊCH SỬ
“NĐT”
Lịch sử nghe rồi những lúc xưa
Từ môi Mẹ kể mới như vừa
Trông nhà đảm lược nào lo tối
Giữ nước tinh thần chẳng ngại trưa
Thủy chiến Đằng Giang Tàu sợ hãi
Bêu đầu Sĩ Nghị nó run chừa
Từ thơ ấu đã nên Phù Đổng
Bởi một bào thai dũng khí thừa
Như Thị
HIỀN MẪU MẾN THƯƠNG
“Ngũ Độ Thanh”
Nghĩ chuyện xa vời thuở  rất xưa
Không hề tả được, nói sao vừa
U già cực khổ trong mùa gió
Trẻ nít vui đùa giữa đám mưa
Buổi sáng chu toàn tô cháo đậu
Hôn hoàng  thưởng thức ngụm trà trưa
Giờ đây  nhớ lại thương hiền mẫu
Khó thể nào quên kỷ niệm xưa.
TRỊNH CƠ Paris, le 4 Juin 2018
CHUYỆN THUỞ XƯA
“Ngũ độ thanh”
Hồi nhỏ nằm nghe chuyện thuở xưa
Chừng bao nhiêu bận vẫn chưa vừa
Thương cha bầm dập đầu giang nắng
Nhớ mẹ yếu gầy chân lội mưa
Cánh vạc rã rời dầu tối sớm
Thân cò lầm lụi dẫu chiều trưa
Thầm mong cuộc sống dần thay đổi
Lại nhớ những điều chuyện thuở xưa.
Huy Phương-Thành phố Vinh, Nghệ An
NHỚ HỒI XƯA
Tâm già hướng nội ngõi hồi xưa
Một lũ cuồng ranh kiếp chẳng vừa.
Cưỡi ngựa bằng trâu đùa buổi nắng
Cầm gươm mượn trúc diễu ngày mưa.
Nương Tèo giỏi chọn đồ ăn sáng
Mãnh Tị tài chôm quả chén trưa.
Cả bọn giờ đâu, còn mấy nữa
Tâm già hướng nội ngõi hồi xưa .
Trần Như Tùng
NHỚ QUÊ XƯA
Ngồi buồn nhớ lại chuyện ngày xưa
Bếp nóng hồng than thật ấm vừa
Cuộc sống êm đềm cùng phố thị
Chiến trường khủng khiếp với bom mưa
Tiêu điều vườn ruộng vì binh lửa
Lạc lõng gia đình giữa buổi trưa
Dắt díu nhau vào rừng kiếm củi
Đâu còn hạnh phúc của ngày xưa
THIÊN HẬU
KHÓC CHUYỆN XƯA
Buồn nhớ đòi cơn những lúc xưa,
Mẹ hiền tưởng niệm mấy cho vừa.
Thương con chăm sóc lo cơm nước,
Nuôi cháu dãi dầu khổ nắng mưa.
Se sắt thân cò buôn bánh sớm,
Nhọc nhằn gánh bắp bán trời trưa.
Hỡi ơi từ mẫu còn đâu nữa…
Lệ ướt dầm mi khóc chuyện xưa !
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
THÁNG SÁU NHỚ BA...
“Ngũ độ thanh”
Vẫn muốn quay về kỷ niệm xưa
Chờ ba mỗi buổi tối trời mưa
Niềm vui...mãi kể lời không hết
Nỗi nhớ...hoài  đong lệ chẳng vừa !
Bửu tự , sương mờ giăng trước ngõ
Đồng giang, sóng mạnh vỗ vào trưa
À ơi bố khẽ ru nhè nhẹ...
Lặng lẽ...con tìm giấc ngủ xưa !
Thy Lệ Trang
BÓNG MẸ XƯA
Bóng Mẹ còn in...những thuở xưa
Thân già bao quản chuyện giông mưa
Nhọc nhằn không ngại thân cò héo
Gian khổ đâu nề cảnh sớm trưa
Tần tảo ngày dài lo biết mấy
Đắng cay phận hẫm nói sao vừa
Giờ đây,nhớ lại...thương thì muộn
Hoa trắng con cài....thổn thức chưa ?
Songquang-6/6/18
GIA ĐÌNH YÊU DẤU
“Ngũ độ thanh”
Nhớ những ngày vui tự thuở xưa
Đàn con lứa tuổi vẫn đang vừa...
Đùa chơi nhảy nhót mê quà kẹo
Đuổi giỡn reo cười mặc nắng mưa
Mẹ phải hoài lo từng bữa sáng
Cha còn bận tính khoản tiền trưa
Điều hay lẽ thiệt cùng khuyên bảo
Nghĩa nặng tình sâu khắc thuở xưa.
Sông Thu
NGUỒN ĐĂNG TỪ email : ptutri@gmail.com