THÔI TA GIÃ PHỐ TÌM QUÊ,THỎNG TAY BUÔNG BỎ NHIÊU KHÊ LỤY PHIỀN.THÀ VỀ GỐI GIẤC CÔ MIÊN ,TIÊU DAO ĐÙA GIỠN CÕI MIỀN NGUYÊN SƠ!CÁM ƠN CÁC BẠN GHÉ THĂM VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

THƯƠNG VÙNG LŨ QUÉT

THƠ XƯỚNG HỌA
Như Thị,NS-Canada,Trần Như Tùng,
Lý Đức Quỳnh,Lê Sĩ Thu,Phan Tự Trí,
Minh Thúy,Hương Thềm Mây,Sông Thu,
Đỗ Chiêu Đức,Trương Văn Lũy,

THƯƠNG VÙNG LŨ QUÉT
“Kính vấn anThi huynh Trần Như Tùng
Và đồng bào Tây bắc Bộ”
“Lục Ngôn”
Mây nằm chết đuối vắt ngoài hiên
Nước hí hửng leo táp mọi miền
Chẳng ngại đền thờ chốn Tổ?*
Không tha chùa tháp vườn Thiền
Vô thường xé đất Cang Chải**
Bất ổn giăng trời Điện Biên
Nhìn cảnh tai ương trùm bản quán
Cảm tình xin tỏ nỗi niềm riêng
Như Thị
*Phú thọ
**Mù Cang Chải ở Yên Bái
BÀI HỌA
LŨ KINH HÒANG
“Lục Ngôn”
Xé lòng tiếng hét dưới giàn hiên
Người chết thây trôi dạt khắp miền
Đá lở đất chuồi  Trạm Tấu*
Cầu treo nước cuốn Am Thiền
Vỡ đê nước ngập Chương Mỹ*
Nghiã Lộ*  cuộn về Điện Biên
Lũ quét kinh hoàng  phăng mọi thứ
Cùng nhau chia sẻ nỗi đau riêng
NS-CANADA
*Trạm Tấu-Nghiã Lộ (YÊN BÁI)
* Chương Mỹ (HÀNỘI)
THƯƠNG QUÁ
“Lục Ngôn”
Đôi nhà đất Tổ vẹo phần hiên
Mưa thả điêu linh dội các miền.
Lao ,Bắc trôi tan lớp học
Sơn ,Hòa dột nát chùa thiền
Đau thương làng bản vùng núi
Xói lở đất trời dải biên.
Mây xám mịt mù buông lũ quét
Sầu trùm cả nước chẳng sầu riêng .
Trần Như Tùng
THẢM CẢNH
“Lục Ngôn”
Viễn xứ trông vời,lặng dưới hiên
Bắc Trung thảm họa lũ bao miền
Gia tài cuộn chảy trong nước
Sinh mạng trôi chìm ngoại biên
Chẳng kể nơi nầy đất Tổ
Nào buông chốn ấy non Thiền
Thiên tai cộng hưởng nhân tai,mãi
Thấp cổ dân đành nuốt lệ riêng
Lý Đức Quỳnh
THƯƠNG VÙNG LŨ LỤT
“Lục Ngôn”
Trung Bắc mùa nầy nước xối hiên
Đó đây mưa lũ dậy toàn miền
Nhấn chìm đất Thiêng quê Tổ
Càn quét Linh địa chốn Thiền
Người chết tang thương : núi thẵm
Sập nhà khổ hải : vùng biên
Đau lòng cám cảnh tình đồng loại
Xin hướng tâm về - chút nghĩa riêng .
Lê Sỹ Thu
THƯƠNG VÙNG LŨ QUÉT
“Lục Ngôn”
Lạnh lẽo sầu giăng đẫm mái hiên
Từng cơn nước lũ ngập bao miền
Niềm thương người đuối nào đặng
Nỗi khổ trôi nhà chẳng riêng...
Mờ mắt mẹ già thất vọng
Nhói lòng con trẻ vô biên
Khi mô mới hết... đau đời quá
Có lẽ còn xuyên tận cõi Thiền.
Phan Tự Trí 
HỌA TRỜI ĐẤT
“Lục Ngôn”
Mưa bão tơi bời nước ngập hiên
Thảm thương tai hoạ xảy bao miền
Lòng không yên tĩnh ngồi tịnh
Dạ chẳng bình an học thiền
Nhân loại thấm đau quá tận
Con người cảm khổ vô biên
Dân kêu trời đất cầu thoát nạn
Chia sẻ chút tình , nghĩa cử riêng
Minh Thuý
ĐẮNG DẠ RIÊNG
“Lục Ngôn”
Gió thổi mây về mưa đẫm hiên
Nước tuôn cuồn cuộn ngập muôn miền
Đền thờ miếu vũ đâu tuyến
Điện Phật đền đài nỏ biên
Chả kể nào nơi bản quán
Không nề chốn ấy cửa thiền
Thương đời cảnh khổ thiên tai mãi
Xót dạ dân lành đắng dạ riêng.
Hương Thềm Mây - 19.10.2017-(GM.Nguyễn Đình Diệm)
THẢM HỌA HẰNG NĂM
Mưa dội, nước tràn trước mái hiên
Gây nên tang tóc khắp bao miền
Ngập chìm phố xá thành nội
Vùi lấp cửa nhà xóm biên
Đau nhói tâm cang kẻ sĩ
Xót xa tim óc người thiền
Thương thay giải đất vùng Trung, Bắc
Thảm họa ngàn đời gánh chịu riêng.
Sông Thu
THIÊN TAI NHÂN HỌA
Mưa bão nộ cuồng tốc mái hiên,
Nước tràn muôn nẽo ngập bao miền.
Lòng nào không chút ưu lự,
Dạ chẳng còn yên nhập thiền.
Người chết thây trôi khắp chốn,
Vật chìm xác cuốn ngoài biên.
Thiên tai nhân họa chi nên nỗi,
Sao chẳng lưu tình, chỉ lợi riêng !?
Đỗ Chiêu Đức
THẢM HOẠ HÀNG NĂM
Núi non đổ vỡ huống chi hiên!
Lũ quét xơ rơ khắp cả miền
Bão tố hung hăng tới tấp
Dân tình khốn khổ vô biên
Xót xa tan nát đền tổ
Đau nhói tiêu điều tháp thiền
Mưa gió hàng năm luôn kéo đến
Gây đây thảm cảnh - chịu mình riêng./.
Trương Văn Luỷ

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

DẤU TANG THƯƠNG

Xin chia buồn cùng Anh Lê Doãn Dũng,
Có vợ và hai con gái (4 tuổi và 1 tuổi) bị lũ cuốn trôi.
ở Mù Cang Chải - Yên Bái

DẤU TANG THƯƠNG
Sao đang tâm gặm cây rừng
Ngoảnh lơ để nước dùng dằng can qua
Suối cầm đất trụt xót xa
Chiều xao xác gọi bầy tha thiết tìm

Hồn Hữu Loan nuối đồi sim
Buồn hơn thuở “chiều hoang biền biệt” *rồi…
Hoa màu tím ngắt chao ôi!
Đâu còn màu cũ của người xa xăm

Mây thường xé áo vô tâm
Nguyên sơ rừng rú mưa ôm dịu dàng
Chừ lũ hót quá ngang tàng
Em trôi chưa kịp lên trang vở đời

Vắng tênh chiều giọng ru hời
Cha thờ thẫn đứng níu trời quạnh hiu
Tìm con trong cõi phiêu diêu
Như đây thê thảm mấy chiều quặn đau..?

Bởi người gieo cuộc bể dâu
Trồng cơ hàn xuống cảnh đau đớn này!
Như Thị
*chữ của nhà thơ Hữi Loan
Tác giả bài "Màu tím hoa sim"
(Sanh 2 tháng 4-1916  Mất 18 tháng 3-2010)

Ảnh lũ quét ở Mù Cang Chải

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

TIẾNG ĐÀN BẦU!

TIẾNG ĐÀN BẦU!
Âm vờn thánh thót có nhiêu cung ?
Trầm bổng một dây đến lạ lùng
Cừu hận rung lên niềm tức tưởi
Nghẹn ngào vỗ xuống phách bao dung
Lúc hờn đỏng đảnh lời trăng gió
Khi giận ngông nghênh giọng bão bùng
Tâm sự gởi theo đường luyến vuốt
Độc huyền chuông rót bớt lao lung
Như Thị-Kẻ Văn

MÙA & HƯƠNG


Ảnh-vedeo Như Thị


MÙA & HƯƠNG
(Trích)

CÓ MÙA NÀO
Sắc hương ngàn dịu vợi
Xuân, Hạ, Thu, Đông... rồi!
Chỉ ngoài kia gió mới
Thinh lặng vầng mây trôi.
CÓ XUÂN NÀO
Không mai vàng trước ngõ
Không câu đối giao mùa
Tỉnh thức...
Xuân từ đó,
Giọt sương trong - Phật Thừa. !
CÓ HẠ NÀO
Không ửng trời lựu đỏ
Không gió rát bên thềm
Nhặt chút tình hoa cỏ
Tan nỗi sầu cô miên.
CÓ THU NÀO
Không cánh chim vời vợi
Không mây trắng qua thềm
Tình sen thu khẻ gọi
Vầng trăng MẸ diệu huyền.
CÓ ĐÔNG NÀO
Khi đất trời trở dạ
Không giá buốt đêm thâu
Mắt đời rưng lệ đá
Giọt tinh sương nhiệm mầu.
CÓ HƯƠNG NÀO
Dù mãi ngàn năm nữa
Dâng đời bao ý thơm.
Từng giọt cam lồ, sữa
Tịnh hoá một tâm hồn.
KHÔNG GIAN NÀO
Cây trong vườn chim hót
Hoa bên trời đưa hương
Tiếng sáo diều thảnh thót
Rót vầng thơ mười phương.
HỘI TỤ
Đất trời hương muôn thuở
Xanh, mắt xanh núi rừng
Kẽ đá cành hoa nở
DIỆU PHÁP HOA thơm lừng.
TÌNH MƯỜI PHƯƠNG
Tiếng chim sâu buổi sáng
Lay động trời mù sương
Tinh khôi cơn gió thoảng
Hoa cỏ về dâng hương
Thanh âm đời một thoáng
Mây trắng tình mười phương.
BÌNH MINH
Trên nhánh cây đương lộc
Tiếng chim gọi bình minh
Lung linh hạt sương ngọc
Nghe lá thức quanh mình
Thoảng hương trà tĩnh lặng
Giữa trời đất nguyên lành.
CỔ THỤ
Ngàn năm xanh bóng cổ
Hương trời đất một phen
Mười phương mây TỊNH ĐỘ
Cánh chim về bình yên.
NGÀY LÊN
Đêm vầng trăng Viên Giác
Hương đất trời Tâm Kinh
Ngày đại nhật Viên lạc
Giữa muôn trùng Tử - Sinh.
Ý MẦU
Hương trà thơm trong sương
Mây tụ thềm hoa cỏ
Ba ngàn thế giới hương
Tụ ý mầu KHÔNG-CÓ.

MẶC PHƯƠNG TỬ

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

HẠT DUYÊN ÂN TỪ


HẠT DUYÊN ÂN TỪ
Lá phong đang độ đỏ, vàng
Bên hiên cửa Phật, chợt làn gió đưa
Rớt trên lá, vài hạt mưa
Hồn thu lắng đọng, chuông chùa ngân vang

Thu chín mọng, áng phong vàng
Bạn về đây sẽ ngỡ ngàng, sắc thu
Một vẻ đẹp, vẻ phù du
Xưa kia, truyện tích Trang Chu, mộng hoàn

“Trang hoá bướm? bướm hoá Trang?!”
Cả hai đều mộng, thu vàng lá rơi
Vầng mây lơ lững giữa trời
Quên bay, chỉ bởi thấm lời kinh thiêng

Ca sa thấp thoáng vườn thiền
Bước chân đức hạnh gieo duyên nhân từ
Nhìn lá thu tợ vần thơ
Giúp ta thẩm thấu bến bờ tử sanh
Tuệ Minh-Thích Phước Toàn
October 10, 2017

TỰ TÌNH CÁT BỤI


HẠT BỤI
Ngàn năm bên lối nhỏ
Trút niềm đau muộn phiền
Ngàn năm mang hơi thở
Dìu vợi trời tam thiên.

HẠT PHÙ SA
Đổ xuôi miền du mộng
Cho sắc màu cỏ hoa
Muôn bến đời gió lộng
Bồi bãi khắp trời xa.

LỐI VỀ
Thênh thang tình hạt bụi
Bờ sương cỏ ngủ vùi
Bỏ quên đời dấu hỏi
Thoáng nhìn mây trắng trôi.

CHỢT
Chợt theo về mộng-thực
Cát bụi lầm cuộc chơi
Thoáng nhìn qua bóng nước
Thoáng - cõi Phật đây rồi !

ĐƯỜNG CHỔI
Gom lại từng hạt bụi
Hạt bụi đời mỏng manh
Bụi lòng, ta vẫn quét
Giữa muôn trùng tử sinh.

TUỒNG ĐỜI
Cảnh đời bao sắc màu
Mắt sầu oen gió bụi
Tuồng đời hương chiêm bao
Ngược xuôi đường dong ruỗi.

CHẠNG VẠNG
Đầu non mây tụ tán
Lưng trời mây thong dong
Tỉnh-say, đời chạng vạng
Mắt xanh nhìn bụi hồng.

LAO XAO
Đường lao xao gió bụi
Mắt lao xao phương hồng
Trời lao xao mây nổi
Người lao xao dặm lòng.

CUỐN LỐC
Cơn gió nào cuốn lốc
Thổi mù bụi trùng khơi
Ý niệm nào cuốn lốc
Chao nghiêng sóng bước đời.

CÒN Ở
Hạt bụi về non biếc
Giọt sương về thiên không
Chiếc lá xanh còn ở
Giữa núi rừng mênh mông.

NGHE KINH
Gió thổi mây, mù, bụi
Hiển lộ vầng nguyệt viên
Con cá nằm khe suối
Nghe chim hót lời kinh.

DẶM CŨ
Lối sương mòn cuộc lữ
Gió bụi áo sờn vai
Ta mòn qua dặm cũ
Cuối nẽo trời - NHƯ LAI.
 MẶC PHƯƠNG TỬ

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

MÙA HẠ CẢM TÁC

THƠ XƯỚNG HỌA
Trương Văn Lũy,Lộc Bắc,Hương Thềm Mây,Thanh Hòa,
Sông Thu,Trần Như Tùng,Như Thị,Thanh Trương,
Hồ Trọng Trí,Minh Thúy,
MÙA HẠ CẢM TÁC
Thêm một mùa hè - đến lại qua!
Lung linh bóng liễu - voí hiên nhà,
Hương thu mới đến nồng nàn lạ,
Sắc hạ chưa tàn bối rối xa,
Chân vẫn dạo - trên đường phố mới,
Dạ như đi - giữa chốn dương tà,
Bâng khuâng một cõi - màn sương lạnh,
Vạt nắng mơ màng - bạn với ta!
Trương Văn Luỷ, 02/10/17
BÀI HỌA
THU VỀ
Mùa hè mới đó đã trôi qua
Gió lạnh hắt hiu khắp cửa nhà
Trái đỏ trĩu cành đây đó rộ
Lá vàng rơi rụng khắp gần xa
Bâng khuâng nhớ nước mây chiều vắng
Tiếc nuối thương non ánh nắng tà
Đêm tối dài thêm ngày ngắn lại
Thu về nhuộm trắng mái đầu ta!!
Lộc Bắc
CÙNG THU
Phượng thắm hôm nào ấy đã qua
Heo may lành lạnh ghé hiên nhà
Thu vàng giỡn gió sân tươi lạ
Liễu thắm đùa mây bóng biếc xa
Cạn chén  trà pha hương cúc thoảng
Nâng ly rượu rót buổi chiều tà
Tan rồi  mộng sớm đêm hiu quạnh
Nguyệt tỏa canh dài bóng ngó ta
Hương Thềm Mây.(GM..Nguyễn Đình Diệm)
TIỄN HÈ
Mùa hè đẹp mấy cũng trôi qua
Chậu cúc đơm bông trước cửa nhà
Nuối tiếc ngày đi sao quá vội
Hững hờ tối lại có nào xa ?
Nhớ sương lóng lánh ban mai sớm
Thương lệ mong manh buổi mộ tà
Bạn hữu theo Thu về,lá rụng
Người yêu vắng vẻ,chỉ mình ta!
Thanh Hoà
CÕI THẾ PHÙ DU

Những gì đang đến sẽ dần qua
Như bóng trăng đêm rọi trước nhà
Giữa tháng, lung linh vầng nguyệt rạng
Hạ tuần, mờ ảo ánh sao xa
Chia tay hạ đỏ, chào thu xám
Tiễn biệt sương mai, đón nắng tà
Cõi thế phù du như ảo ảnh
Quay đầu nhìn lại : chỉ mình ta !
 Sông Thu
HẠ LẠI QUA
Chẳng biết bao lần hạ ghé qua
Tia mưa giọt nóng quét lên nhà.
Sương mềm hương cúc đang gần lại
Nắng gắt sen mùa đã lướt xa.
Dạ cứ ngẩn ngơ nhìn lối cũ
Lòng thường bối rối ngắm mây tà.
Thư phòng lặng lẽ ,li trà nguội
Chỉ có thơ mình ve vuốt ta.
Trần Như Tùng
THU  SẦU
Nắng lửa nam lào cũng sẽ qua
Nhường heo may gọi trước sân nhà
Bốn mùa thay đổi mà từ biệt
Năm tháng tương phùng để cách xa
Ảm đạm mây giăng mờ dáng núi
U hoài  khói bủa quạnh quê ta
Thu về thường nhuộm màu tê tái
Chưa lóe bình minh bóng đã tà
Như Thị
THU XƯA
Gió chiều man mác tiễn hè qua
Nắng ấm reo vang khắp mọi nhà
Hoa phượng úa tàn đành héo rụng
Dế mèn buồn thẳm đã lìa xa
Thu vàng âu yếm trong sương sớm
Hạ trắng mờ phai dưới ánh tà
Cảnh vật cho dù bao biến đổi
Buồn vui ngày ấy chẳng rời ta
            Thanh Trương
MỘT QUẢNG ĐỜI
Nhìn lại chặng đời đã vượt qua
Bốn lăm năm _ Giả biệt quê nhà
Công danh khép lại , lòng cay đắng
Sự nghiệp đành buông , dạ xót xa
Thế thái đão điên - Vầng nguyệt khuyết
Nhân tình đen bạc - Ánh dương tà
Trông tuồng dâu bể bao ngang trái
Tri kỹ đâu người thấu cảm ta !
8.10.17- Hồ Trọng Trí
TIẾC NUỐI
Mới đó thu vàng lại sắp qua
Lá khô tơi tả trước sân nhà
Thương thầm mấy cánh hoa còn lại
Tiếc nuối bao làn nắng khuất xa
Tiếng sáo vang trầm luồng gió lịm
Đàn ai trồi nhẹ bóng chiều tà
Bâng khuâng gom nhặt thời thơ ấu
Hiu quạnh bên đời chiếc bóng ta
Minh Thuý-Tháng 10-2017

HƯƠNG LÚA VÀ THƠ

MÙA THU
HƯƠNG LÚA VÀ THƠ

Cánh cò trắng
Điểm đồng xanh
Hiu hiu con gió, mong manh nắng vàng
Chiều xa
Xóm nhỏ
Thu sang
Mây về dệt mộng trên ngàn khói sương.

“Thu không”
Nào thuở quê hương
Cảnh thanh bình
Vẫn chiều buông cuối ngày
Hữu cơ, từng nấm trong tay
Em tung rải
Hạt ngọc đầy ruộng xa.

Mai sau
Cây lúa nên hoa
Đồng thơm hương lúa, quê nhà thêm hương
Còn tôi
Đời vẫn tha phương !
Ươm bao ý sống tình trường vào thơ.

Lòng trang trải
Bước sông hồ
Vui buồn mấy cuộc tung hô thăng trầm.
Như cây lúa vẫn âm thầm
Tỏa hương từ thuở ngàn năm quê mình.

Như tình thơ
Vẫn tồn sinh
Tiếp cho tim máu dụm dành cuộc chơi
Em mang hương lúa vào đời
Tôi gom ý sống cho lời thơ xanh.

Nghìn thu
Cát bụi du hành
Góp hương cho cuộc phù sinh muôn trùng.
Châu phú, An Giang tháng 6.2013.
Mặc Phương Tử

HỆ LỤY VƠI

THƠ XƯỚNG HỌA
Hương Thềm Mây,Sông Thu,Như Thị,Lộc Bắc,
Trương Văn Lũy,Lý Đức Quỳnh,
Trần Như Tùng,Phạm Kim Lợi,Như Thị,
HỆ LỤY VƠI
Ý mã quay cuồng quấy rối tôi
Tâm viên não trược khổ đau rồi
Khai kinh pháp cú thay tâm uế
Quán tưởng hành thiền đổi dạ đời
Ý hỷ sum vầy bên ngõ trúc
Tình hoan ấm áp dưới trăng khơi
Hồn quê bát ngát hương trời đất
Tiếng kệ chan lòng hệ lụy vơi.
Hương Thềm Mây -09,10.2017
GM,Nguyễn Đình Diệm
BÀI HỌA
BUÔNG XẢ
Muộn phiền liên tục khuấy hồn tôi
Vương vấn sầu thương chuyện đã rồi
Của cải không tròn câu ước nguyện
Công danh chẳng đạt nấc thang đời
Sân si tự chuốc hoài khôn dứt
Ố nộ riêng gồng mãi khó vơi
Giờ hiểu vô thường, buông tất cả
Cho làn gió cuộn tít ra khơi.
Sông Thu
CHÚT TÌNH VƠI
Bẩy mươi ngồi nghĩ cái thằng tôi
Phấn đấu bao năm đã mỏi rồi
Thi phú ầu ơ ngày tháng lụn
Chụp hình ba chớp giúp vui đời
Những mong khói tỏa nơi làng vắng
Thầm ước trăng lên trước biển khơi
Quê cũ đau lòng xa tít tắp
Khi nào sống lại chút tình vơi?
Lộc Bắc
CẦN THẬN TRỌNG
Thì rằng nhắc nhở - với lòng tôi!
Chớ để không hay chuyện đã rồi,
Lắm cảnh mơ màng hư rất việc,
Bao lần hối hận khổ cho đời,
Mong danh nhỡ bước về đồng nội,
Ước vọng sa chân xuống biển khơi,
Bè bạn nghe đâu - thành tựu cả,
Riêng mình vất vưởng - mãi chơi vơi/.
Trương Văn Luỷ
CHÌM ĐẮM
Nghẹn buốt cung đàn,bỏ quạnh tôi
Vàng rơi chiếc lá,biệt tăm rồi
Bâng khuâng lối cũ tìm trăng mộng
Lẩn thẩn vườn xưa nhặt dấu đời
Đã muốn quên tình cho nhớ lãng
Sao còn níu bóng để sầu khơi
Lòng như nghệ sĩ vào kho ảnh
Góp nhặt vui buồn giữa cạn vơi
Lý Đức Quỳnh
BÁT GẠO VƠI
Mẹ hát lời ru đã giúp tôi
Bao nhiêu trắc trở vượt qua rồi
Hòa nâng li quý mà vui tiệc
Chung ngắm trăng thanh chẳng ngại đời.
Tục ngữ ca dao trao hạt nảy
Gia quy hương ước tạo mầm khơi.
Nắm vòng tay lớn trong trời đất
Sướng khổ vui cùng bát gạo vơi .
Trần Như Tùng 
CHÂN TU
Nghiêng chiều tiếng mõ vọng bên tôi
Phật tử thiện tâm đã tới rồi
Chú tiểu vội vàng ra mở cổng
Sân chùa  ríu rít tụng ru đời
Cầu Quan . . Bồ Tát cho lòng vợi
Thỉnh Đức Như Lai để dạ khơi
Hỷ xả thì mình không lạc lối
Chân tu khổ lũy sẽ dần vơi
Phạm Kim Lơi 
THỨC TỈNH
Tám gió luôn cào rách áo tôi
Nên chi phải học tập cho rồi
Gìn thân bất tịnh nơi trần thế
Giữ ý vô tâm giữa cuộc đời
Hãy nắm lục căn khi đểnh đoảng
Mà dìu tam độc lúc đầy vơi
Với người luôn rõ lòng tàm quý
Thì mãi yên hàn cưỡi biển khơi
Như Thị