THÔI TA GIÃ PHỐ TÌM QUÊ,THỎNG TAY BUÔNG BỎ NHIÊU KHÊ LỤY PHIỀN.THÀ VỀ GỐI GIẤC CÔ MIÊN ,TIÊU DAO ĐÙA GIỠN CÕI MIỀN NGUYÊN SƠ!CÁM ƠN CÁC BẠN GHÉ THĂM VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

MƯA THÁNG TƯ


THƠ XƯỚNG HỌA
NS-Canada,Trịnh Cơ, Như Thu, Phan Tự Trí,Thanh Trương,
Nhật Hạ,Sông Thu, Trần Lệ Khánh, Trần Như Tùng,
Thy Lệ Trang,Thanh Hòa,Như Thị ,Mai Thắng,

MƯA THÁNG TƯ
Phố vắng mưa tuôn giọt ngắn dài
Người còn đứng đó  đợi chờ ai?
Đèn vàng mờ nhạt soi nghiêng bóng
Gió lạnh rì rào đẫm buốt vai
Thuở ấy bên nhau mình sánh bước
Giờ đây  đôi ngã… én tung bay
Điệu buồn êm ả nghe trên lá
Nỗi nhớ niềm thương vẫn chất đầy !
NS-CANADA
BÀI HỌA
CŨNG PHẢI CỐ QUÊN
Yêu em để thở vắn  than dài
Quạnh quẽ âm thầm ôm bóng ai
Những tưởng tình si ghì sát mặt
Đâu ngờ gió thoảng lướt bờ vai
Lang thang dạo ấy buồn chân bước
Thơ thẩn trong đời nặng cánh bay
Rồi có một ngày quên kỷ niệm
Cho tâm trí khỏi phải đong đầy
TRỊNH CƠ (Paris)
ANH VẪN ĐỢI...
Đèn chong hiu hắt suốt canh dài!
Thăm thẳm phương trời mãi ngóng ai?
Lữ khách bồi hồi mơ dáng điệu
Bạn lòng lặng lẽ nhớ bờ vai
Câu thề chung thủy mong người đến
Lời ước chân thành ngại gió bay
Xa tít mù khơi anh vẫn đợi...
Nụ hôn âu yếm dưới trăng đầy!
Như Thu
ĐỢI CHỜ
Quản chi bái rậm với truông dài!
Đăm đắm mắt buồn luống đợi ai
Duyên phận trăm vòng thêm rối dạ
Ân tình một gánh đã oằn vai
Gối mền mộng khởi kìa hương tỏa
Vó ngựa mơ dồn nọ cát bay
Sao nỡ dòng Tương da diết chảy
Lưới yêu đằng đẵng nhện giăng đầy!
Phan Tự Trí
BÃO THÁNG TƯ
Tháng Tư mưa gió những ngày dài
Bão táp phũ trùm, chẳng tránh ai
Muôn lối đòn thù, đau thể xác
Dặm trường cơm áo, nặng đôi vai
Cá nằm giữa chậu, sao vùng vẩy
Chim đã trong lồng, chẳng lượn bay
Thời thế, thôi đành là phải thế
Niềm thương, nỗi nhớ, vẫn đong đầy
Thanh Trương
TRẦN GIAN KHỔ ẢI
Năm tháng trải qua một chặng dài
Của tiền đâu thấy chỉ dành ai
Đông về tất thiếu khô chai gót
Hạ đến lưng trần nóng bỏng vai
Nát ruột cơm ăn cùng áo mặc
Điên đầu đạn xới với bom bay
May trời ngó lại nên còn xác
Biệt xứ sinh nhai tủi lệ đầy .
Nhật Hạ
THAO THỨC ĐÊM DÀI
Một mình thao thức những đêm dài
Biết đã không còn, vẫn đợi ai
Sương lạnh lùng rơi nhòe khóe mắt
Gió xào xạc thổi buốt bờ vai
Mười năm giã biệt, đời tan nát
Nửa kiếp độc hành, mộng rã bay
Phòng vắng cô đơn sầu đối bóng
Khôn ngăn dòng lệ nhớ vơi đầy.
Sông Thu
CUNG ĐÀN LẺ PHÍM...
Nốt nhạc trầm như tiếng thở dài
Từ trong lồng ngực nén bi ai
Đường tơ lặng lẽ vương trên má
Dấu lặng bồi hồi thả xuống vai
Mắt lệ giây thương âm nhẹ đọng
Tóc chiều thanh bổng níu cùng bay
Cung đàn lẻ phím sầu năm tháng
U uất buồng tim chất chứa đầy./.
Trúc lệ-Trần Lệ Khánh
MƯA ĐẦU HẠ
Mưa chẳng to đâu chỉ kéo dài
Mang tơi mang nón gọi : Ơi Ai !
Người đang hối hả , tay vung cuốc
Kẻ vội tươi cười , áo khoác vai.
Buổi ấy riêng nơi lòng vững hứa
Giờ này chắp cánh sức chung bay ,
Niềm vui cuộc sống lan đồng ruộng
Bầu bạn mừng câu :”bát nước đầy” !
Trần Như Tùng
ƯỚT MI...
Cơn rét mùa đông mãi kéo dài
Gió buồn ray rức nỗi lòng ai
Đèn khuya, bóng nhỏ... chênh vênh bóng
Mưa lạnh, vai gầy...đẫm ướt vai
Em tựa giòng sông thầm lặng đợi
Người như chiếc lá hững hờ bay
Thì thôi...thuyền đã rời xa bến
Không khóc...mà sao mắt lệ đầy!
Thy Lệ Trang
MƯA KHUYA
Gió tạt đèn khuya não giọt dài
Phải là lệ trút khóc bi ai
Phong ba nào kẻ cho nhờ sức
Bão táp đâu người để tựa vai
Ngăn cách đôi đường con én lặn
Phân kỳ hai ngả mộng tình bay
Tâm tư giá buốt lòng tê dại
Rả rích niềm đau,gạt lại đầy
Thanh Hoà
GỌI NẮNG
Chuyển tiết trời buông rét kéo dài
Cơ hàn luôn đọng cõi trần ai
Ra đồng cày cấy quần mòn ống
Xuống ruộng gieo trồng áo toạc vai
Còn đợi sông gom làn khói tỏa
Vẫn chờ nước gợn phiến sương bay
Mỏi mong hừng sáng phương đông ấy
Chở nắng dịu dàng thả xuống đây
Như Thị
MƯA THÁNG TƯ
Cơn mưa bất chợt sẽ không dài
Nặng nỗi u tình gửi đến ai
Giọt ngấm nền sân loang mất dấu
Hơi luồn cảm giác lạnh trùm vai
Răn đe báo hiệu điềm nguy khổn
Đổ ụp lên đầu nạn thảm bay
Những hạt rơi ào trong phút chốc
Thiên thu ngấn lệ vẫn đong đầy
Mai Thắng
NGUỒN ĐĂNG TỪ sknguyen@rogers.com

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

TẦN HOÀI DẠ VŨ

TẦN HOÀI DẠ VŨ,
        MỘT MÌNH BƯỚC ĐI, BƯỚC ĐI MỘT MÌNH
                                                  Lời bình : Châu Thạch
Tần Hoài Dạ Vũ, một nhà thơ mà tôi mến mộ gần 60 năm trước. Anh nhỏ hơn tôi ba tuổi, nhưng khi tôi còn viết báo tường trong lớp học thì tên tuổi anh đã có trên văn đàn miền Nam Việt Nam. Thời đó thơ anh thường được đăng trên những tờ báo văn học có giá trị như Văn, Bách Khoa, Văn học  v...v...
Sáu mươi năm sau, ở tuổi quá thất thập, tôi mới hân hạnh gặp được Tàn Hoài Dạ Vũ; ngồi uống cà phê cùng anh và nghe anh tâm sự về cuộc đời mình.
Anh cũng như tôi, đều đồng ý rằng, đời chẳng phải lúc nào mình cũng chọn đúng và cũng chẳng phải lúc nào đời cũng hiểu đúng mình.
Tôi tôn trọng anh bởi tình yêu văn chương và  tình yêu quê hương nồng cháy trong con tim nóng hổi của anh.
Về nhà nằm đọc thơ Tần Hoài Dạ Vũ, tôi cảm động biết bao bởi tiếng thơ đã quên đi từ dạo ấy trong tháng ngày lận đận, bây giờ nó lại đến như một mối tình thiết tha quay lại với mình.
 Tần Hoài Dạ Vũ có những bài thơ như bài thơ “Cuồng Ca”, là những bài ca đam mê của con tim dại khờ trước thần tượng hay ảo ảnh, trước mơ hồ hay chân lý. Tuổi trẻ nào đâu biết được nhiều, chỉ lao vào, lao tới để muốn bắt cả “trời xanh trong kẽ tay”.
Đọc những bài thơ ấy, tôi như nghe được con tim mình nhói đau vì định mệnh của đời:
Ta xẻ buồng tim hát tự do
chờ khi trăng loạn xuống ngang mày
níu trăng ta múa cùng hư ảnh
mai bắt trời xanh trong kẽ tay !
( Cuồng ca)
 Tôi đã khóc vì tôi đồng cảm với thơ. Ai trong chúng ta ở tuổi dại khờ không từng xé con tim cho tự do, không từng muốn đưa tay với bắt trời xanh (?). Thế nhưng, một ngày quay nhìn lại, ta thấy ta “níu trăng” mà “múa cùng hư ảnh”.
Đau xót biết bao khi con đò đưa ta qua bến bờ chân lý bỗng nhiên trở thành ảo ảnh. Hụt hẫng biết bao khi ta qua chưa hết chuyến đò mà đã  thấy sự chết ở bờ bên kía:
...Trên đò ngọn gió tịch liêu
Lạnh lùng thổi lại hồn chiều bơ vơ
Ta qua chưa hết chuyến đò
Thấy trăng đứng đợi bên bờ tử sinh
Thấy sông trôi lại bóng mình
Biết ta là bóng hay hình rong chơi
Tình xưa đã chết bên trời
Chiều nay sông nước đọc lời điếu tang
Hỏi quê nào biết đâu làng
Lòng không, còn lại mấy hàng mây trôi.
    ( Đò Chiều)
“Tình xưa đã chết bên trời” nhưng “chiều nay sông nước” mới “đọc lời điếu tang”. Nhà thơ đâu dễ gì quên được cái tình xưa đó, nhưng chiều nay, khi nhìn sông nhìn nước u buồn thì mới ngộ ra mình phải dứt khoát với mối tình tan vỡ kia. Có lẽ thế hệ chúng tôi, bởi hệ lụy của chiến tranh, đã có biết bao nhiêu mối tình đau xót như Tàn Hoài Dạ Vũ. Nếu gặp nhau nên ôm nhau mà khóc, đừng trách chi nhau, vì có khi đời ta đâu phải do ta định đoạt.
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ chỉ sáng tác một bài thơ “Cuồng Ca” nhưng đọc thơ anh ta thấy loại thơ như Cuồng Ca nhiều lắm. Tiếng lòng của nhà thơ tha thiết, nỗi ân hận vì những đổ vỡ trong đời dày vò, và tiếng thơ của nó reo như dòng suối buồn triền miên chảy qua những đại ngàn. Suối đó không bao giờ thành một dòng sông, vì nó chỉ chảy trong con tim của đại ngàn có tên Tần Hoài Dạ Vũ. Suối âm thầm róc rách chỉ để suối nghe. Ai muốn nghe thì hãy đến với đại ngàn có con suối kia, để ngồi lại nhìn phong lan rủ xuống bên bờ suối và thấy nó đẹp. Ai không muốn nghe thì cứ quay lưng đi về chân trời  lửa cháy của mình.
Thơ tình Tần Hoài Dạ Vũ không cuồng loạn, nhưng vẫn đam mê đến suốt một đời, kéo dài niềm luyến ái và nỗi đau như câu thơ của ai đó“Nhớ nhà châm điếu thuốc/Khói huyền bay lên mây” nhưng khác một chút, có thể gọi là, nhớ tình châm điếu thuốc/ khói huyền loan trên tay:   
Hồn thôi bỏ mặc cho sương xuống
thương nhớ không vàng giọt nắng hanh
Dừng chân dưới cột đèn châm thuốc
không gió mà tay lạnh rất đầy
( Chiều Mưa Uống Rượu)
Người ta thích nói “thương nhớ làm vàng  nắng chiều”, mấy ai nói “Thương nhớ không vàng giọt nắng hanh”như Tần Hoài Dạ Vũ ?. Giọt nắng hanh mà không vàng được, bởi thương nhớ đã làm cho mòn mỏi tâm hồn. Giọt nắng không vàng được, bởi sinh khí của tình yêu đã hết. Nó không hết bởi không còn yêu nữa, mà hết bởi niềm đau cùng tận khiến cho con tim yêu chỉ còn thoi thóp thở. “Tay lạnh đầy” không phải vì gió lạnh mà vì châm điếu thuốc. Khói của thuốc làm tay lạnh, vì khói ấy quyện trong và với kỷ niệm một thời. Đốt thuốc không phải vì thèm thuốc, đốt thuốc để nhớ ngày xưa. Nhớ ngày xưa nên đốt thuốc dưới cây cột điện cô đơn, với tâm hồn đã sương xuống lâu rồi. Thơ như thế không phải thơ diễn ý mà là thơ nhập hồn. Nó là loại thơ lên đồng mà con đồng vẫn tỉnh táo. Nó thăng hoa trong nỗi đau và nó thành thi ca như con nhộng rúc vào trong chiếc kén của mình. Nhộng sẽ chết trong kén và người kéo tơ để nhìn tơ đẹp chính là ta, là bạn đọc bài thơ.
Thơ tình của Tần Hoài Dạ Vũ là thứ “thơ tình không có tuổi” như thi sĩ đã tâm tình:
Qua năm tháng dầu tuổi có già đi
                             nhưng tâm hồn tôi vẫn vậy
Vẫn đắm say cuộc đời như lúc thanh niên
Quả vậy, thơ tình của Tần Hoài Dạ Vũ có dòng thơ “Giọng buồn của tượng”, Nó như ngọn gió đưa tình sử bay vèo. Rồi tình sử đó hóa thành tượng trong hồn. Tượng đứng cô đơn thương tiếc cho một thời vụng dại. Bài thơ có 16 câu, xin vui lòng cho tôi rút ngắn:
...“Công viên buồn tượng hồn tôi dựng đó
Khi vàng bay lá nhớ chớm sang mùa”
...“Tôi sẽ khóc bằng con tim của đá
Ru êm đềm theo những bước đêm trôi
...“Trên bệ cao trọn kiếp này đứng rũ
Từng đêm nghe gió lạnh thổi trong hồn”
                    (Giọng buồn của tượng)
Tượng ở ngoài đời đặt nơi công viên thì lạnh. Tượng đặt ở trong hồn tưởng ấm mà lại lạnh hơn!. Đá không có con tim nên đá khóc chỉ vì sự tưởng tượng của người. Người có con tim máu đỏ nhưng lại khóc bằng con tim của đá. Khóc bằng con tim của đá vì nỗi đau cô đọng, quắn lại, khô cứng, thê thiết biết bao! Ở đây, thơ đã làm tình yêu thành tượng và thơ đã làm cho tượng chảy thành tình yêu. Đó là phép biến hóa của thơ, hay nói đúng hơn là thiên tài của người thi sĩ!
Tần Hoài Dạ Vũ thích đá, anh khóc bằng con tim của đá và anh yêu cũng bằng con tim của đá:
Có một buổi ta nằm say trong đá
Hồn theo em mây trắng phía chân trời
Rồi ngàn buổi giấc mơ đầy bướm lạ
Đá không lời mà lệ hóa sao rơi…
     ( Lê Đá)
Ai đã một lần nằm cô đơn, nhìn bầu trời rất thấp, với trăng sáng, với mây bay, với sao rơi thì sẽ cảm nhận hết cái vô cùng lãng mạn của bài thơ. Nhà thơ đã hóa thành đá. Đá bị chôn chân một chỗ để nhìn tình yêu thơ mộng, bao la bát ngát vây quanh mình, rồi sau đó bay đi, đến tận chân trời nào xa thẳm. Rồi bỗng nhiên đá khóc, lệ lại thành những áng sao rơi. Nghịch lý chăng? Không, hư cấu trên cả hư cấu. Hãy hình dung từng giọt nước mắt lăn tròn trên đá, rồi từng giọt nước mắt nầy phản chiếu những ánh sao rơi. Ánh sao rơi sáng trên bầu trời sẽ long lanh trong nước mắt. Đẹp biết bao và tha thiết biết bao!. Chúa Jesus phán rằng:”Nếu loài người không tôn vinh ta, ta sẽ làm cho đá cũng biết nói để tôn vinh ta”. Vậy đá mà yêu, đá mà khóc thì cao quý hơn người! !  Đá yêu, đá khóc, đó là con tim của nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ.
Tần Hoài Dạ Vũ yêu Huế. Anh là dân Quảng Nam nhưng tuổi thanh xuân ở Huế. Anh học Quốc Học, Đại học Huế, rồi vào đời lập nghiệp ở Huế. Anh từ giã Huê trong biến động của tâm hồn, để lặn lội 30 năm sau ngày xa Huế, viết về văn học dân gian Quảng Nam- Đà Nẵng. Trong lận đận hai phần đời người, nhà thơ vẫn giữ Huế trong lòng để nhớ khôn nguôi:
Và nhớ giữ lại cho ta
Những buổi sáng mù sương trắng áo
Vai cầu nghiêng một nét xuống trang thơ
Dòng sông xa sương trải lụa đôi bờ
Giọng hò đỡ tôi lên từ những ngày niên thiếu
                                    ( Từ Biệt Huế)
Nhớ để rồi hẹn quay về:

Anh sẽ về một sáng mùa thu
sông Hương còn trắng những sương mù
áo em trắng nhịp cầu thương nhớ
bóng ngã lòng anh câu hát ru
Anh sẽ giong thuyền trên nước xanh
chở trăng Gia Hội vào Nội thành
soi nghiêng mái tóc thề Tôn nữ
thiếp giữa một vùng hương mỏng manh
                                ( Hẹn Về Với Huế)
Huế của Tần Hoài Dạ Vũ một màu trắng: sương trắng, cầu trắng, áo trắng, và không chỉ có vai cầu, mà tất cả“nghiêng xuống” trang thơ của anh, đỡ anh đứng dậy, và cho anh thiếp vào một “vùng hương mỏng manh” mỗi khi nhớ đến nó. Đọc Huế trong thơ Tần Hoài Dạ Vũ và nhìn Huế ngày nay, tôi muốn bật khóc. Bởi vì "dấu xưa xe ngựa" không phải "hồn thu thảo" mà hồn nó đã tân thời quá lứa, "nền cũ lâu đài" không phải "bóng tịch dương", mà nền cũ lâu đài có nơi thì bệ rạc, có nơi sơn quết mới một màu phồn hoa lòe loẹt và hợm hĩnh... 
Tần Hoài Dạ Vũ còn có dòng thơ “Đi tìm sự thanh bình”.
Một đời anh ao ước thanh bình, dấn thân cho thanh bình, để phải mang nhiều hệ lụy, đến nỗi anh phải viết Di ngôn. Bài thơ có 20 câu, tôi xin rút ngắn:
...“Rồi anh sẽ gối đầu lên giấc mộng
Ngủ quên đời trong giường mộ bình yên”
...“Xin em hãy liệm anh bằng tiếng hát
đắp mặt anh bằng mái tóc em buồn”
...“Em có nhớ, thắp hương bằng nước mắt
Ngọt vô cùng anh sẽ uống no say”
...“Và em hãy viết thư bằng cổ tích
Đừng nhắc chuyện quê hương chinh chiến hận thù
Anh sẽ tưởng hồn anh không xiềng xích
Bay tìm em dù gió cát, sương mù”
               (Di Ngôn)
"Di ngôn" cho ta thấy linh hồn nhà thơ bị xiềng xích. Xiềng xích khi còn sống và có lẽ cả khi đã qua đời. Nhà thơ phải nhờ em “liệm anh bằng tiếng hát”, “đắp mặt anh bằng mái tóc em buồn”, “thắp hương bằng nước mắt”,  vì như vậy thì họa may anh mới “tưởng rằng” linh hồn anh không còn xiềng xích nữa. Điều đó cho thấy anh “đi tìm sự thanh bình” suốt một đời không có được.
Thơ Tần Hoài Dạ Vũ còn thể hiện một tâm hồn thánh thiện với lòng bao dung vô bờ bến. Anh có dòng thơ “Thơ Tặng Lòng Bao Dung” trong đó có những bài thơ như “Thư gửi một người lỗi lầm” kết tủa lệ của anh thành từng chuổi hạt vị tha, vừa long lanh nhưng cũng vừa giá buốt:
"Đừng nghĩ tới những nỗi đau buồn phải gánh chịu. Bằng sự gội rửa tâm hồn em sẽ trở nên giá trị hơn với chính em.
...Đừng chán nản vì ngày vui ngắn ngủi còn nỗi buồn thì muôn trùng, em thân yêu."
                         (Thư gửi một người lỗi lầm)
Đọc thơ Tần Hoài Dạ Vũ, tôi có cảm tưởng anh đi một mình suốt cả cuộc đời. Bước đi một mình, một mình bước đi. Thơ anh qua sa mạc, qua rừng, qua phố, qua cả một đời trong chiếc bóng lẻ loi của mình. Hạnh phúc anh có được không phải là sự đoàn tụ; niềm vui anh có được không phải là sự đoàn viên, mà là những gì sót lại, rơi ra, nhà thơ nhận nó cho riêng mình:
Cái nắm tay bên cửa sổ toa tàu
như nốt nhạc rơi bên ngoài nỗi nhớ
như thời gian rơi bên ngoài đổ vỡ
kỷ niệm đầy vị ngọt của tương lai 
Những dòng sông trôi đi, cuộc sống vẫn còn dài
cơn gió cũ qua rồi đời vẫn mát
một góc phố một khoảng trời xanh ngát
lại đưa ta về trong mắt của tình yêu.
                         ( Những cuộc chia tay và trở lại)
Vâng, nhà thơ lượm cái rơi bên ngoài nỗi nhớ, lượm cái rơi bên ngoài đổ vỡ, để cho cơn gió cũ qua rồi lại làm mát lòng khi nhớ về một góc phố, hay một khoảng trời đã mất. Đó là Tần Hoài Dạ Vũ. Tôi đọc và hình như tôi thấy anh chỉ có hai bàn tay trắng với nỗi cô đơn trùm lên cuộc đời. Cuộc đời Tần Hoài Dạ Vũ là một cuộc dấn thân vào chốn bụi mù, đi tìm thanh bình cho đời và đi tìm văn học cho quê hương.
Thơ Tần Hoài Dạ Vũ như một vườn hoa có quá nhiều bông hoa đẹp. Tôi nhắm mắt để bốc đại, được bông nào thì ngắm nhìn bông đó, viết về bông đó. Để nói về nhà thơ nầy, phải có hàng trăm trang giấy, chưa nói đến phải có hàng ngàn trang viết.
 Hy vọng tôi sẽ còn nhiều cơ hội để viết nữa về anh./. 
                                CHÂU THẠCH

NGUỒN ĐĂNG TỪ truongvantran@hotmail.com

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

DẮT HỒN TẢO MỘ THANH MINH!

Hôm nay 19-2 vía BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM ĐẢN SANH
Cũng là ngày truyền thống ở Quê tôi tảo mộ Cô Hồn nhân dịp tiết Thanh Minh hằng năm
LỤC BÁT XƯỚNG HỌA
Như Thị ,Trần Lệ Khánh

DẮT HỒN TẢO MỘ THANH MINH!
Lạnh thừa tê ngọn thanh minh
Quăng đời ngắc ngoải giữa thinh âm chiều
Mơ hồ sương khói phiêu diêu
Gươm đao quá vãng chống điêu linh về

Nguyện hồn hớp ngụm tào khê
Nương thanh tịnh thủy giữa quê quán này
Thùy dương liễu vẫy- lành thay!
Mắt thương nhìn xuống pháp khai nhiệm huyền

Quán Tự Tại rực chơn nguyên
Cầm năm uẩn thấy một nguồn không hai
Mầm nứt bởi lá tàn phai
Khổ đau-hạnh phúc chính ngay đây mà

Dẫu đang vất vưởng ta bà
Thấy không thêm- bớt về nhà nhẹ tênh
Cưỡi toa dâu bể chòng chành
Nhìn không bẩn- sạch ngọn ngành như nhiên

Trầm luân cũng tại đảo điên
Hành trí  bát nhã giữ yên ổn hồn
Dạo nghĩa địa biết tánh không
Thì cực lạc hiện giữa mông quạnh này
Như Thị
BÀI HỌA
THANH MINH
Chiều nghiêng bảng lảng u minh
Mơ màng sương khói gọi thinh không chiều.
Linh hồn khắp chốn tiêu diêu
Nghe lời khấn nguyện nối điêu hợp về

Chiêu hồn khắp chốn sơn khê
Nhân ngày tảo mộ về quê hương này
Quan âm Sái Thủy linh thay
Nước thơm rải chúng tâm khai pháp huyền

Giữ cho hồn chúng tịnh nguyên
Quan âm Hiệp Chưởng khơi nguồn Như Lai
Tham-sân-si sẽ lạt phai
Tâm khai chính đạo hưởng ngay phúc mà

Linh hồn quanh quẩn ta bà
Nghe kinh kệ được tới nhà tênh tênh
Thuyền Đạo Pháp vững không chành
Tâm vô phiền não tươi nhành thiên nhiên

Hồn vô chủ lặng tâm điên
Quân âm Uy Đức độ yên linh hồn
Thanh Minh khấn khắp hư không
Linh hồn siêu thoát nơi mênh mông này.
Trúc Lệ - Trần Lệ Khánh- Pháp danh  Diệu Phước

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

HƯƠNG CỐ HƯƠNG



HƯƠNG CỐ HƯƠNG
Người chốn phương trời, ta một  phương
Từ khi đôi ngã bước đôi đường
Cánh chim vạn dặm mờ nhân ảnh
Đất khách muôn trùng lạnh gió sương.
Sầu rụng đêm tàn đêm mộng ảo
Trăng lên đỉnh ngự trăng canh trường.
Nhưng còn riêng mảnh tình xuân trước, (*)
Với túi thơ đời hương cố hương.
South Dakota, tháng 4.2018.
MẶC PHƯƠNG TỬ.                      

(*) Gặp lại người năm xưa sau hơn 20 năm.
BÀI HỌA
NHỚ CỐ HƯƠNG
Nhìn trời thăm thẳm nhớ quê hương
Cách trở giờ xa mấy dặm đường
Lặng lẽ mây bay chiều lộng gió
Âm thầm lá rụng sớm mờ sương
Tình đời cay nghiệt thân lưu khách
Mộng ảo phai tàn giấc viễn phương
Xuân đến đếm thêm màu tóc bạc
Sầu thương cô quạnh suốt đêm trường

NHÃMY kính họa.

NGUỒN ĐĂNG TỪ tongminh2016@yahoo.com

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

ĂN QUẢ TRẢ VÀNG

THƠ XƯỚNG HỌA
Phan Tự Trí & Thi Hữu

ĂN QUẢ TRẢ VÀNG
Ô kìa ríu rít ngọn sơ - ri
Mình cứ ra xem thử có gì
Lũ sẻ lao nhao chụp đã khoái
Bầy mi nhí nhảnh mổ càng si
Bên này trái ngọt càng ham đến
Phía ấy trời yên chẳng muốn đi
Ăn quả trả vàng: muôn tiếng hót
Nghìn gang liệu đổi ... ít ai bì.
Phan Tự Trí
BÀI HỌA
SẺ VÀ RI
Trên cành ríu rít sẻ và ri
Đi kiếm thức ăn có những gì ?
Sáng nhảy tung tăng cùng trững giỡn
Chiều ngồi yên lặng chẳng sân si
Rộn ràng hạnh phúc từng câu hót
Chan chứa niềm vui mỗi bước đi
Tận diệt bọ sâu, tươi cuộc sống
Công lao to lớn ít ai bì.
Sông Thu
TỰ TẠI
Sự đời,cố giữ mọi sân si
Để bụng dài lâu có ích gì !
Thành bại ,coi tuồng điều khó tránh
Giàu nghèo chớ vội chuyện so bì
Sáng nghe chim sẻ chuyền cây hót
Chiều ngắm mây trời theo gió đi
Tự tại tâm hồn luôn sản khoái
Đâu ngờ cỏi tạm sướng như ri !
Songquang 4/10/18
ÁNH BAN MAI
Ban mai lắm lúc…nói răng ri
Giọt nắng qua không, đọng chút gì ?
Góc xóm màu xuân bừng rực rỡ
Cây đời bóng mát tỏa sâm si
Đào nguyên óng mượt trong hồn ngắm
Quảng điện êm lành dưới lối đi
Khoảnh khắc muôn trùng tươi ánh nhật
Làm sao níu lại để so bì ?
Lý Đức Quỳnh
TIẾNG CHIM CA
“Họa xuất vận”
Nghe tiếng sơn ca hát những gì
Chúng chơi thỏa thích tận cành ri
Tự do hái quả lòng vui vẻ
Ngang dọc hòa ca cảnh bất di
Ước vọng công bằng luôn ở lại
Cầu mong bất chính mãi ra đi
Bài trừ tệ nạn trong đời sống
Hạnh phúc muôn loài, đẹp khó bì…
Đức Hạnh – 11 04 2018
TIẾNG CHIM TRONG VƯỜN
Trên cành rộn rã tiếng bầy ri
Cùng giọng mào đen , có chuyện gì ?
Chỗ nọ tranh giành dăm chẽ vối
Nơi này chiếm cứ mấy chùm si.
Đứa giằng đứa giữ ra oai đó
Trái rụng trái còn thật phí đi.
Chủ vườn tiếc của kêu oai oái
Nhường nhau mà chén chớ so bì .
Trần Như Tùng
MỪNG CÂY CHO QUẢ
Năm đầu quả bói*chĩu sơ ri
Ai nấy khen lao khó sánh bì
Mỗi trái tròn vo khơi dạ muốn
Từng chùm bóng bẩy gợi lòng si
Yến oanh hàng xóm mời không tới
Sẻ sáo nhà ta đuổi chẳng đi
Vui thú điền viên chăm tưới bón
Cặp đôi tương đắc chả mong gì.
Thanh Hoà.
*quả có lần đầu .
HỮU TÌNH
“Nương Vận”
Dạo cõi ta bà thích lắm ri!
Hãy xem mây gió gửi tin gì?
Kìa ai hò hẹn bên bờ suối
Đó kẻ trông chờ dưới tán si
Tuyết phủ, hoa tàn...chua xót gợi
Xuân về, hạ đến...nhẹ nhàng đi
Hữu tình dương thế êm đềm nhỉ!
Chẳng biết nơi nao có thể bì?
Như Thu
CÂY TRÁI THIÊN NHIÊN
Cây cành trĩu trái nhớ nhiều ri
Lúc ở quê hương có những gì
Vú sữa , Chôm chôm nhìn muốn lắm
Thanh trà , Măng cụt ngó mê si
Ngang vườn tay với đà ưa hái
Ghé chợ chân dừng chẳng thể đi
Tạo hoá sinh ra nhiều vị quả
Ngọt thơm riêng biệt khó so bì
Minh Thuý -Tháng 4-2018
TÌNH THƠ
Bệnh tình dằn vặt cứ như ri
Nên viết thơ trao chẳng được gì
Giữ tánh bình thường đừng giận dỗi
Gìn lòng bất biến chớ sân si
Trần gian lãng đãng khi về...ở,
Cõi tạm dật dờ lúc đến…đi…
Được,mất có,không là giấc mộng
Giao lưu kết nghĩa cớ sao bì
Lê Đăng Mành

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

VIẾNG MỘ ĐẠM TIÊN

THƠ XƯỚNG HỌA
Phương Hà,  Như Thu, Phan Tự Trí, Thanh Hòa, Cao Bồi Già, Thiên Hậu,Thanh Trương, Lý Đức Quỳnh, Hương Thềm Mây, Phạm Kim Lợi, Thy Lệ Trang,Minh Thúy, Song Quang, Song Mai Lý Lệ, Trịnh Cơ,Như Thị,

VIẾNG MỘ ĐẠM TIÊN
Ta viếng người đây, ơi Đạm Tiên !
Tháng ngày mãi đợi, hẳn cơ duyên
Một trang tuyệt sắc đời cay đắng
Một kiếp đau thương phận não phiền
Ngựa xuống xe lên, vui thoảng chốc
Gió vùi mưa dập, lạnh triền miên
Tiền Đường chẳng đón Kiều năm ấy
Nay nén hương này xin cảm thiêng.
Phương Hà
BÀI HỌA
RÓT RƯỢU MỜI ĐẠM TIÊN
Nhè nhẹ sương mờ bủa mộ Tiên
Thương nàng xuân thắm lỡ tình duyên
Muôn phần trắc trở lòng tê tái
Trăm mối sầu tư nỗi muộn phiền
Thủa ấy buồn thiu miền hạ giới
Bây chừ thanh thản giấc cô miên
Hồng nhan ơi hỡi xin mời đến !
Cùng cạn men nồng nếu có thiêng.
Như Thu
KIỀU ĐÀNH QUẢ KIẾP
Chơi mả buổi ngày nhớ Đạm Tiên !
Âu đành quả kiếp với nhân duyên
Đài sen soi đến ôm sầu tủi
Bèo bọt trầm sa chuốc lụy phiền
Tài sắc thăng thiên thường đoản mệnh
Ba đào bình địa mãi trường miên
Cầm thi hạc lánh vào mây xám
Khi đã về thần rõ khí thiêng.
(các câu đều lấy chữ Truyên Kiều)
Phan Tự Trí
TẢO MỘ
Chiến trận gây nhiều cổ mộ Tiên
Hồng nhan đoản mệnh phận vô duyên
Vùi nông một ụ bên bờ cỏ
Lấp kín ngàn thu nỗi muộn phiền
Hoang mộ chôn sâu nguồn ước  vọng
Danh lăng ẩn dấu mối sầu miên
Hôm nay dạo bước thăm người khuất
Xin nhận hương lòng nếu hiển thiêng
Thanh Hoà
CẢM BƯỚC QUA ĐÀNG…
Bên đàng khói lạnh, mộ người tiên
Sương cỏ bùi ngùi kẻ bạc duyên
Liễu phận đời đùa, cay chước họa
Hồng nhan Trời ghẹo, nặng ưu phiền
Trút sầu dứt kiếp, vui tuyền tịnh
Quẳng gánh an phần, đẹp giấc miên
Dừng bước nhang thơm, bày  hảo ý
Đôi làn hương ngát gửi hồn thiêng
CAO BỒI GIÀ-05-04-2018
BẠC MỆNH
Họ Đạm lừng danh với chữ Tiên
Trời xanh ghen ghét đọa cô miên
Thanh lâu ong bướm thường nghe tiếng
Tài săc ca nhi chửa gặp duyên
Phận gái nửa đường xui bạc mệnh
Tình lang lỡ chuyến chuốc ưu phiền
Kiều xin thắp nén nhang tri ngộ
Người ở lâm tuyền chắc hiển thiêng !
THIÊN HẬU
XÓT THƯƠNG TÀI SẮC
Hồng trần đâu phải cõi non tiên
Họ Đạm, nàng Kiều, hẳn hữu duyên
Ngọn cỏ xanh xao, hồn giá lạnh
Tấm thân u uất, dạ ưu phiền
Kẻ đưa người rước, vui đời tạm
Nhuỵ rữa hoa tàn, đắm giấc miên
Người khách viễn phương đành lở bước
Xót thương tài sắc, chút tình thiêng.
Thanh Trương
THƯƠNG CẢM
Mỏng mảnh phong trần,xót Đạm Tiên
Tơ tình đoạn,đoạn…buốt mành duyên
Sè sè nấm đất vùi oan nghiệt
Lặng lặng vòm mây nhốt lụy phiền
Sắc nước hương trời cơn thế thái
Cung đàn điệu nhạc bóng thùy miên
Dòng châu tự cổ tuôn sùi sụt
Cảm khái sâu lòng mượn khói thiêng
Lý Đức Quỳnh
MỆNH BẠC
Chiều loang cổ mộ ấy Đạm Tiên
Cỏ biếc tràn lan nhảy khắp miền
Bạc mệnh hồng nhan vùi khổ hận
Mỏng phần tài sắc lấp ưu phiền
Thân cô xác gửi thê lương phận
Chốn lạnh hồn trao diệu vợi duyên
Hương lửa mộng tàn tro ấm lạnh
Thiều quang hoang lạnh nẻo non thiêng
Hương Thềm Mây - GM.Nguyễn Đình Diệm
BÊN MỘ ĐẠM TIÊN
Vắng lạnh nơi này ấy mộ Tiên
Con người tuyệt sắc lại vô duyên
Giai nhân lạc bước đành sầu tủi
Mỹ nữ nhầm đường phải lũy phiền
Số phận hay chăng ôm uẩn khúc
Duyên tình há lại bị thôi miên
Nén hương viếng kẻ đời sa bước
Tội nghiệp cho nàng liễu có thiêng . . !
Phạm Kim Lợi
HƯƠNG LÒNG...
Ta trở về đây vắng bóng Tiên
Nghìn trùng cách biệt lỡ làng duyên
Tỳ bà buổi đó khơi niềm nhớ
Khúc hát đêm nao gợi nỗi phiền
Rượu đấng mềm lòng thân lữ khách
Đêm dài trắng mắt giấc cô miên
Trần gian đã mất người tri kỷ
Ôi !nén hương lòng gửi cõi thiêng !
Thy Lệ Trang
Thương Cảm Đạm Tiên
Sương khói lan sầu phủ mộ Tiên
Hoang tàn cỏ dại mọc thương duyên
Hồng nhan dương thế trầm sa đọa
Bạc mệnh âm ty thoát lụy phiền
Bia tủi đơn côi đêm u tịch
Mồ buồn lạnh lẽo giấc cô miên
Nén nhan hương khói niềm thương cảm
Thành khấn chân thành kẻ thác thiêng
Minh Thuý-Tháng 4-2018
GỞI ĐẠM TIÊN
Đời có khi nao hết lụy phiền
Khi nghe người kể chuyện Kiều Tiên *
Cũng đành trả nợ cho xong kiếp
Nếu gặp tình may chớ lở duyên
Phận bạc thanh y hoài tủi nhục
Nổi đau ca kỷ mãi truân chuyên
Ai gieo ghen ghét  đời nghiêng ngã
Nàng hởi ! nhan long hưởng có thiêng
Songquang-4/5/18
Ngày lễ Thanh Minh 2018
* Thuý Kiều và Đạm Tiên
Nhắn gởi Đạm Tiên
Nhang lòng một nén có linh thiêng
Phảng phất về đây hỡi Đạm Tiên
Thuở trước,thanh y lừng một cõi
Ngày nay,hoang mộ lạnh cô miên
Hồng nhan,mệnh bạc đời tan mộng
Ca kỷ,lầu xanh phận mất duyên
Ta xót cho nàng thân liễu yếu
Vướng chi sầu não chuốc ưu phiền
Song MAI Lý Lệ
NÉN NHANG CHO ĐẠM TIÊN
Thương nàng họ Đạm với tên Tiên
Tức tưởi lìa đời lúc vẫn duyên
Cay đắng trần ai lòng trắc ẩn
Xót xa tục lụy não ưu phiền
Nằm đây góc mộ đường hoang vắng
Ở dưới cỏ cây giấc viễn miên
Nhân dịp này hương dâng một nén
Tặng người chút khói  cảm hồn thiêng.
TRỊNH CƠ Paris (04/04/2018)
TINH ANH THỤC NỮ
Bóng hạc đã về với cõi tiên
Thương người chưa buộc chỉ xe duyên
Yên hà bảng lảng thuyền xa xót
Cổ độ hắt hiu sóng lụy phiền
Tiễn biệt đớn đau tình độc ẩm
Chia lìa tức tưới giấc cô miên
Sông hòa nước gợn màu trinh bạch*
Thể phách gọi hồn lạnh núi thiêng
Như Thị
*Thân lươn bao quản lấm đầu
Chút lòng trinh bạch từ sau xin chừa
“Kiều”
NGUỒN ĐĂNG TỪ songthu195@yahoo.com.vn